Tác giả: Thạch Tú
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 134925
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/925 lượt.
ảy điều muốn biểu đạt, mặc cho anh chiếm lấy bộ ngực đầy đặn cũng vào rất sâu trong cơ thể của cô, nhưng lúc cô tỉnh táo lại cô đã không cưỡng lại được, cảm thấy muốn ngừng mà không được làm cho cô phát ra một tiếng rên mất hồn. Ưm, lại càng giống như đánh cho anh một loại thuốc kích thích, điên cuồng mà rong ruổi ở trong cơ thể cô...
Đường Gia Nghê đổ mồ hôi đầm đìa nằm ở bên cạnh anh, tất cả lý trí như là bị anh rút hết, chỉ còn lại có phập phòng trước ngực nhắc nhở cô còn sống. Ham muốn chiếm hữu của anh quá mạnh mẽ, quá điên cuồng, quá bá đạo, kế tiếp chỉ cần công việc chăm sóc hết hạn, cô liền lui về vị trí bạn bè, sẽ không còn mập mờ với anh.
Chủ ý đã định, cũng cho cô tăng thêm vài phần sức mạnh, cô ngồi đậy, mò mẫn tìm kiếm váy của mình, chuẩn bị mặc vào rời đi.
"Trong lòng của em có tôi không?" Doãn Trạch Vũ ở sau lưng cô, nhàn nhạt hỏi, chiếc váy ngủ mềm mại kia của cô, nắm thật chặt ở trong tay anh.
Đường Gia Nghê dừng động tác mò mẫn, trái tim như là nhảy rơi rớt một nhịp.
Giọng nói của anh tràn đầy từ tính, là cô thích; khoảng thời gian bị phụ tình, anh làm cho cô cười, là cô thích, có lẽ trong lòng cô sớm đã có anh rồi, nhưng cô đoán không ra lòng của anh, đối với vấn đề của anh, cô chỉ có thể trầm mặc.
"Nếu như nói, một khi công khai quan hệ của chúng ta, cha của tôi sẽ phản đối chúng ta ở cùng nhau, mấy đối thủ cạnh tranh trên thương trường cũng sẽ gây phiền nhiễu cho em, em có sợ không?"
Đường Gia Nghê suy nghĩ một chút, vẫn không nói gì.
"Em luôn hung dữ, đương nhiên không sợ, nhưng tôi sợ... những thứ muốn quý trọng đã mất đi quá nhiều, ước mơ, hạnh phúc, theo đuổi, đều bị bóp chết, gánh vác trọng trách của công ty, trải qua cuộc sống không có tình cảm, bản tính thô bạo lại lạnh lùng. Trong lòng của tôi, không có tình yêu, làm tình nhân cũng chỉ là nuôi dưỡng một người, thỏa mãn yêu cầu cách nói."
"Em rất lương thiện, thực sự đấy... Em là bạch y thiên sứ, thiên sứ làm sao có thể ở lại bên cạnh ma quỷ, làm thiên sứ không thể lộ ra ngoài ánh sáng? Trở lại quỹ đạo cuộc sống vốn là của em, có lẽ... sẽ khá hơn một chút..."
Anh nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy lồng ngực bị đau đớn, hóa ra anh cũng biết đau lòng!
"Nói nhiều như vậy, chính là để dùng một số lý do đường đường chính chính đuổi tôi đi đúng không?" Đường Gia Nghê quay mặt sang.
Doãn Trạch Vũ đột nhiên mở to hai mắt, lòng bị hiểu lầm bị hung hăng đấm một cái, mà cô, trên mặt lại nở rộ một nụ cười quật cường.
"Nhưng, tôi sẽ không trách anh." Cô dùng sức gật gật đầu, "Có lẽ, tôi thực sự không có đặt mình vào hoàn cảnh của người khác suy nghĩ qua cho anh... Chỉ có điều, nó không quan trọng."
Thay vì làm cho anh khó xử, không bằng cô lui trở về vị trí không đáng kể, như vậy, anh sẽ không cần phải lo lắng về người cha nghiêm khắc của anh, cô cũng không cần lo lắng sẽ có một cái tương lai không có kết quả.
Trải qua tình yêu cũng vô cùng ngắn ngủi, cô chỉ muốn nói về một tình yêu bình thản an ổn, sau đó sanh con dưỡng cái giống như tất cả những người phụ nữ bình thường, cô không cần tình yêu oanh oanh liệt liệt, chỉ muốn một người hiểu cô, cho cô đầy đủ cảm giác an toàn.
Nhưng trước mắt cô đã yêu người đàn ông này rồi, không cách nào cho cô những thứ kia.
"Được rồi!" Đọc được cô không sao cả, anh cũng làm ra vẻ không có gì quan trọng.
"Vậy trả lại quần áo của tôi cho tôi." Trên mặt cô tràn đầy nụ cười, đưa tay về phía của anh.
Bầu không khí xung quanh giống như dòng chảy bất động, cô biết, làm xong những thứ này cho anh, cô sẽ phải rời đi, sau này, bọn họ có thể là bạn bè, cũng có thể là người xa lạ sẽ không bao giờ liên lạc nữa.
Rừng cây nhỏ ngoài biệt thự truyền đến tiếng ve kêu lúc trầm lúc bổng, bóng cây xanh biết chiếu vào cửa sổ sát sàn, tỏa chiếu ở trên sàn nhà bóng loáng.
Doãn Trạch Vũ lặng lẽ nhìn vào khuôn mặt của cô, bất tri bất giác khuôn mặt ấy đã khắc vào trong lòng anh, mà anh lại muốn thực hiện chút gì đó, cho dù là một cái ôm nhẹ nhàng.
"Không có gì muốn nói với tôi sao?"
Đường Gia Nghê ngước mắt nhìn anh, bốn mắt nhìn nhau, môi cô giật giật, nhẹ nhàng mà lắc đầu.
"Không có một chút lưu luyến sao?" Doãn Trạch Vũ nhìn đôi môi sáng bóng phiếm mật đào của cô, rất muốn nhẹ nếm.
Cô chẳng ừ hử gì cả, khóe miệng chỉ có một độ cong đáng yêu, trên mặt có một nụ cười như có như không.
"Tôi biết rồi..." Doãn Trạch Vũ lẩm bẩm.
Cô đứng dậy, giúp anh tháo ra băng vải quấn ở trên đầu anh, anh lại ngửi được luồng hơi thở nhẹ trên người cô, trang phục hấp dẫn, thực sự đủ hấp dẫn, anh nhịn không được nhẹ nhàng mà tựa mặt vào trước ngực cô.
Nhưng trên đầu lại bị Đường Gia Nghê dẫn dắt.
"Đàng hoàng một chút." Cô nhắc nhở anh.
"Em thật nhẫn tâm!"
"Tại sao không cho tôi xem con người thật của anh?" Cô hỏi.
"Con người thật... của tôi?" Anh nghi hoặc.
"Ừhm." Cô gật gật đầu, tiếp tục chuyên tâm làm việc.
"Bởi vì ở trước mặt của em, tôi không thể biến thành một diện mạo khác, có lẽ em cho