XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Sợ Làm Hư Em

Không Sợ Làm Hư Em

Tác giả: Thạch Tú

Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015

Lượt xem: 134916

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/916 lượt.

ấy được không nên nhìn thấy." Đoãn Trạch Vũ thả nhẫn lại vào trong túi, hai tay chọc vào túi vẻ mặt lại ương ngạnh, chỉ có đáy mặt quét qua thương cảm, không ai nhìn thấu.
"Cái gì là không nên nhìn thấy?" Đường Gia Nghê nghiêng mặt nhìn vào anh, chờ một câu trả lời của anh.
Doãn Trạch Vũ không có lên tiếng, chỉ nhìn chằm chằm hai mắt trong suốt của Đường Gia Nghê hồi lâu, anh rất muốn hành động tùy ý, lôi cô trở về trong lòng của mình, anh rất muốn làm như cái gì cũng không có nhìn thấy, không để cho nguyện vọng mình tan vỡ, nhưng mà ánh mắt cô nhìn anh có một chút tức giận, giọng điệu cô chất vấn anh phủ nhận tất cả quá khứ tốt đẹp của anh đối với cô.
Thật giống như là, cá nhân anh làm được nhiều hơn nữa, cho dù làm được, đối với cô mà nói đều là dư thừa.
"Tôi mặc kệ giữa các người phải chăng hòa thuận như lúc ban đầu, tôi cũng bất kể có hiểu lầm thế nào, tôi đều không quan tâm, tôi chỉ là muốn anh, cho tôi một câu trả lời." Đầu ngón tay của anh chỉ vào Đoạn Minh.
"Anh muốn câu trả lời gì? Cái gì tôi cũng không có, tất cả đều là nhờ anh ban tặng!" Trong mắt Đoạn Minh như là toát ra ngọn lửa.
Trên mặt Doãn Trạch Vũ có một biểu cảm không rõ chân tướng, anh mở ra hai tay, bởi vì anh chưa từng có làm bất cứ cái gì, khiến Đoạn Minh căm thù anh sâu sắc như vậy.
"Tôi không hiểu lời nói của anh." Anh lạnh lùng nhìn Đoạn Minh một cái.
"Nếu như không phải là anh không từ thủ đoạn, kết cục của tôi sẽ thảm như vậy?" Đoạn Minh cực kỳ tức giận nhìn anh.
"Cái gọi là kết cục của anh, cùng tôi không có một chút liên quan, tôi chỉ muốn cảnh cáo anh, anh đã có thể đoạt lại lòng của cô ấy, thì đối tốt với cô ấy, đừng để cho tôi lại nhìn thấy anh phản bội cô ấy, nếu không, tôi sẽ cho anh kết cục, thảm hại hơn!" Doãn Trạch Vũ nhìn hai chân Đoạn Minh bọc thạch cao ngồi ở trên xe lăn, lạnh lùng nói.
"Anh dám?" Đường Gia Nghê đi tới trước mặt của anh, trên mặt tràn đầy vẻ giận dữ.
Đôi mắt của Doãn Trạch Vũ như một hồ sâu nhìn Đường Gia Nghê, vì cô xem nhẹ chính mình nói ra điều kiện tiên quyết rất là không vui, "Nếu như anh ta dám phản bội em nữa, không có gì anh không làm được!"
"Nếu như anh làm tổn thương anh ấy, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh!" Nhớ lại ban đầu ở sân bay cha anh phủ nhận với cô, sau đó là Đoạn Minh nằm viện nói với cô hành động việc làm của Doãn Trạch Vũ, cô đau lòng nước mắt trào ra hốc mắt.
Nếu như anh vì ở cùng một chỗ với cô, vì giúp cô thở ra một hơi, mà nhất định phải dùng thủ đoạn tổn thương người khác, thì cô sẽ lựa chọn rời khỏi anh.
"Lẽ nào ở trong mắt em, anh chính là một người hèn hạ như vậy?" Doãn Trạch Vũ nhìn nước mắt của cô tuôn ra hốc mắt, mặc dù đau lòng, nhưng khó mà ách chế tức giận bởi vì sự hiểu lầm của cô đối với anh.
Đường Gia Nghê nâng lên hai mắt nhìn chằm chằm mặt của anh, "Đúng, anh chính là người như vậy, tôi chán ghét anh."
"Anh đối tốt với em, một chút em cũng không có cảm nhận được sao?" Trong mắt anh lóe lên cơn đau rát, vươn tay ra muốn lau đi nước mắt trên má cho cô, lại bị cô một tay đẩy ra.
"Hoàn toàn không có cảm nhận được, nếu như đối tốt với một người, điều kiện tiên quyết là để làm tổn thương người khác, anh không cảm thấy yêu như vậy không đơn thuần sao?" Giọng điệu của cô quật cường không có chút xíu mềm yếu.
Nói ra những lời này, Đường Gia Nghê không có một chút do dự, cũng không có một chút đấu tranh, nhưng mà đây không có nghĩ là cô không đau lòng, sao anh có thể dùng cách như vậy...
Cả trái tim sớm đã chấp nhận anh, nhận định anh, nhưng khi cô nhìn thấy Đoạn Minh cả người là máu được đưa vào bệnh viện, hơn nữa hết thảy đều là vị bạn trai của cô một tay tạo thành, trong đầu cô ông ông vang lên, tâm giống như bị vét sạch, cô biết Doãn Trạch Vũ luôn luôn muốn vì cô thở ra một hơi, nhưng cô thật không ngờ anh thực sự không từ một thủ đoạn nào như vậy.
"Gia Nghê, em thực sự quá lương thiện... Nhưng mà lương thiện của em, có thể thêm chút sáng suốt được không, mù quáng với một số người xấu xa, luôn luôn bị một số người xấu rắp tâm lợi dụng, cuối cùng bị thương chỉ sẽ là chính em..."
"Tôi không cần anh dạy, chỉ cần tôi không phải là một người tùy tiện làm tổn thương người khác thì tốt rồi!" Đường Gia Nghê bịt tai lại không muốn nghe lời anh nói.
Doãn Trạch Vũ không muốn để cho cô cảm thấy chán ghét ác ảm nữa, anh đi đến trước mặt Đoạn Minh nhìn diễn trò bên cạnh, ngồi xổm ở trước mặt của anh ta, "Tổn thương cô ấy, một lần là đủ rồi, chỉ lần này thôi."
"Anh đi đi!" Đường Gia Nghê đẩy anh ra che ở trước mặt Đoạn Minh, lực độ quá mạnh làm cho anh ngã ngồi ở trên thảm cỏ.
Doãn Trạch Vũ đứng dậy, mỉm cười gật đầu, sau đó lại bất đắc dĩ lắc đầu, có lẽ Đường Gia Nghê vẫn còn thương anh, chẳng qua là giờ phút này Đoạn Minh là bên yếu thế, cho nên cô đứng về phía của anh ta.
Anh nắm chặt nắm đấm, xoay người bước nhanh rời đi.
Đường Gia Nghê nhẹ giọng nói chuyện với Đoạn Minh, sau đó quay đầu nhìn thấy bóng dáng ấy càng lúc càng xa, trong lòng đau đớn, nhưng trên mặt không có biểu lộ bất kỳ cảm xúc g