Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341749
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1749 lượt.
i không phải là tình nhân của Joe. Joe từ trước đến giờ cũng không có quan hệ không rõ ràng với tôi. Anh ấy cũng không phải một thương nhân chỉ để ý lợi ích như mọi người đã nói, anh ấy cũng không cần những lợi ích đó, bởi vì anh ấy họ Đoàn, là người thừa kế của gia tộc họ Đoàn đứng trong top mười gia tộc giàu nhất.”
Ở bên dưới vang lên một tràng ồ. Ai mà không biết Đoàn thị. Những ký giả vốn còn đang nghi ngờ Trần Vũ Yên, sau khi cô ném một quả bom này, cũng không còn nghi ngờ gì nữa. Người thừa kế của nhà họ Đoàn, sẽ vì một một chút lợi ích bé xí đó, mà để phụ nữ đi khách sao? Đương nhiên bọn họ không tin rồi, những tin đồn về quan hệ không rõ ràng của Trần Vũ Yên, tất nhiên rõ bị xem là giả.
Trần Vũ Yên nhìn thái độ ở bên dưới, khóe miệng nhếch lên một nụ cười hài lòng, lại nói tiếp: “Tôi không phải tình nhân của Đoàn Chi Dực, trong tấm hình anh ấy ôm tôi, đó là chuyện sau khi tôi bị người ta bỏ thuốc, anh ấy đã cứu tôi ra khỏi quán bar. Cho nên sau này quan hệ chúng tôi mới thân thiết như vậy.” Hình như cô còn cố ý ngừng lại, nói: “Bởi vì tôi là người yêu của anh ấy nhiều năm rồi.”
Thỏa hiệp
“Vệ Lam, đây chính là sự thật mà con muốn cho mẹ xem sao?” Mẹ Vệ Lam xanh cả mặt, từ màn hình máy tính đang tường thuật cuộc họp báo còn dang dở của Trần Vũ Yên ngước đầu lên, hỏi với giọng nặng trình trịch.
Vệ Lam luống cuống chân tay tắt máy tính, sắc mặt vì hoảng loạn mà trở nên trắng bệch, cô vội vàng giải thích: “Mẹ, không phải thế đâu, nhất định là vì Trần Vũ Yên muốn cứu vãn hình tượng nên mới cố ý nói thế. Nếu mẹ không tin, bây giờ con sẽ gọi điện thoại cho Đoàn Chi Dực, bảo anh ấy giải thích với mẹ.”
“Không cần đâu.” Mẹ Vệ Lam lập tức giật lấy điện thoại từ tay cô, thô bạo tách vỏ sau điện thoại ra, rút sim quẳng lên bàn: “Một thằng con nhà giàu quan hệ lung tung không rõ ràng với một ngôi sao, lời nó nói còn đáng tin ư? Con nghĩ mẹ sẽ tin lời của loại người ấy sao? Lam Lam, bây giờ mẹ nói cho con biết, mặc kệ nó có thật lòng với con hay không thì mẹ cũng tuyệt đối không cho phép con qua lại với loại người ấy, tuyệt đối không thể!”
Nói xong, bà đứng dậy, dập cửa cái rầm và đi mất.
Khi Vệ Lam chạy tới tòa nhà Azre thì dưới lầu đã bị bao vây bởi hàng loạt phóng viên đang vác ‘vũ khí’ tác nghiệp, chuẩn bị ‘mổ xẻ’ con mồi, rõ ràng là bởi vì tin tức động trời mà Trần Vũ Yên đã công bố lúc nãy. Nếu không nhờ bảo an ngăn lại, chắc những phóng viên này đã sớm xông lên trên.
Vì có thẻ nhân viên nên Vệ Lam có thể chen qua đám phóng viên, thuận lợi đi vào tòa nhà, bước vô thang máy.
Vừa vào Azre, Vệ Lam liền cảm thấy không khí có vẻ khác thường, lên tới phòng làm việc của tổng giám đốc ở tầng 18 thì càng kỳ lạ. Cô trợ lý trẻ lén lút nhìn ngó vào phòng làm việc đang đóng chặt của Đoàn Chi Dực, thấy Vệ Lam đến thì vẫy tay với cô, thì thầm: “Trần Vũ Yên ở bên trong, thì ra họ đúng là người yêu, nhưng cũng lạ thật, hình như Je đang cãi nhau với cô ấy.”
Vệ Lam chau mày lại, thầm nghĩ thảo nào mà ở dưới lầu có nhiều phóng viên vậy, thì ra là theo chân Trần Vũ Yên mà đến. Cô đang định bước tới gõ cửa thì bị cô trợ lý ngăn lại với vẻ mặt hết sức ngạc nhiên: “Lúc này mà chị còn dám đi quấy rầy Je sao? Không sợ anh ta đuổi chị à? Hay là đợi chút đi.”
“Chị tìm anh ấy có chuyện gấp.” Vệ Lam cười với cô ta, tay thì đã vươn lên tới cửa, gõ nhẹ vài cái.
Quả nhiên cửa được mở ra, nhưng người mở cửa thì nổi giận đùng đùng, giọng có vẻ cáu kỉnh: “Chuyện gì…”
Khi nhìn thấy người ngoài cửa là Vệ Lam thì Đoàn Chi Dực ngẩn người giây lát, những lời định nói cũng im bặt, rõ ràng là hơi ngạc nhiên, nhưng ngay lập tức anh liền kéo cô vào trong, rồi đóng cửa thật mạnh, ngăn cô trợ lý tò mò kia ở bên ngoài.
Vệ Lam bị kéo loạng choạng vào phòng, nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì thiếu chút nữa là giật mình nhảy dựng lên. Căn phòng làm việc trước nay vốn ngăn nắp sạch sẽ nay ngổn ngang bừa bộn. Tạp chí, tài liệu, rồi thì bình hoa, cốc chén quăng lung tung, giống như vừa xảy ra chiến tranh, còn Trần Vũ Yên thì ngồi trên sô pha khóc thút thít.
Vệ Lam vốn nóng lòng như lửa đốt, muốn chạy tới đây để hỏi cho rõ ràng, nhưng thấy tình cảnh trước mắt thì quên ngay ý định ban đầu, chỉ hỏi: “Thế này là sao vậy?”
Đoàn Chi Dực nắm cánh tay Vệ Lam, giận dữ nhìn vế phía Trần Vũ Yên như là nhìn kẻ thù: “Còn thế nào được nữa? Không ngờ cô ấy lại nói hươu nói vượn trước mặt phóng viên, anh bị cô ấy làm tức chết rồi!” Nói xong, chợt nhớ ra điều gì, anh quay đầu sang hỏi Vệ Lam: “Họp báo chiều nay em có xem không?”
Rõ ràng đây là câu hỏi thừa, nhưng Vệ Lam vẫn gật đầu trả lời anh.
“Vậy cô cũng thấy rồi phải không?” Đoàn Chi Dực lại hỏi.
Vệ Lam lại gật đầu.
Đoàn Chi Dực tức tối gầm lên một cái, thiếu chút nữa là nhảy dựng lên, kéo lấy tay Vệ Lam định đi ra ngoài: “Không được, bây giờ anh phải đi nói với phóng viên anh và Trần Vũ Yên không có quan hệ gì cả, bạn gái của anh chỉ có em, vẫn luôn chỉ có em.”
Trần Vũ Yên nghe anh nó