Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341727
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1727 lượt.
út cũng đủ làm rất nhiều chuyện à nha!”
Vẻ mặt Vệ Lam lạnh lùng, thốt ra một câu: “Nhàm chán!”
Nói xong, xoay người muốn đi.
“Nè! Đợi đã!” Quách Tử Chính vội vã đưa tay kéo áo cô lại.
“Gì nữa?” Vệ Lam cau mày quay lại, hất tay anh ta ra.
Quách Tử Chính thu tay lại, từ trên xe lấy ra một cái đĩa, đưa cho cô: “Cũng xem như chỗ quen biết, tặng cô món quà làm kỷ niệm!”
“Cái gì vậy?!” Vệ Lam hoài nghi nhận lấy, lật qua lật lại nhìn mấy lần.
“Đây là phim Tốc độ mà tôi cất rất kỹ nha, vô cùng thú vị!” Anh ta nháy mắt mấy cái với cô, “Nhớ đó, nhất định phải xem! Không xem thì cô sẽ hối hận.”
Sự thật
Vệ Lam sau khi về đến nhà, tiện tay để cái đĩa CD mà Quách Tử Chính bên cạnh máy vi tính, vứt qua một bên, còn mình thì làm vệ sinh cá nhân thật gọn lẹ, rồi nhảy thẳng lên giường ngủ.
Cuộc sống nửa năm yên bình không sóng to gió lớn, buổi tối đột ngột đêm đó giống như quăng vào trong nước một cục đá, tạo nên những gợn sóng nhấp nhô. Ngay cả lúc Vệ Lam nằm mơ, cũng thấy cái hôn dịu dàng dai dẳng của Đoàn Chi Dực.
Chỉ là sau khi tỉnh mộng, cô vẫn phải tiếp tục đi về phía trước.
Cho dù cô vẫn còn yêu anh, cũng không có lý do gì để mơ mộng có thể ở bên anh. Tình yêu thương và mong chờ của cha mẹ, giống như một tấm lưới dịu dàng, cột cô thật chặt, Vệ Lam không còn sự lựa chọn nào khác, chỉ có thể nghe lời bắt tay nhau sống hòa bình.
Nhìn vào là thấy muốn tìm cái chết mà.
Lúc Vệ Lam đang khó hiểu về vụ tại nạn, thì cô lại nghĩ đến, Quách Tử Chính đưa cho cô một cái đĩa CD kỳ lạ này, rốt cuộc anh ta muốn gì?
Cô còn nhớ rõ anh ta còn nói không xem sẽ hối hận!
Rốt cuộc do tính tò mò, Vệ Lam lại bật đoạn phim ngắn không thể ngắn hơn nữa xem lại từ đầu.
Lần thứ hai, cô nhìn ra trong đoạn phim có một chỗ khác lạ, lúc hai chiếc xe chạy ra ngã ba, bên trong đoạn phim xuất hiện một người chạy xe đạp, đang chạy qua chỗ ngã ba kia.
Hình ảnh không rõ, nhưng lúc Vệ Lam xem đến cảnh đó, trong lòng có một cảm giác căng thẳng lạ thường. Cô dừng lại, phóng to màn hình lên. Bóng dáng nhỏ bé đó, cũng phóng to ra trên màn hình máy vi tính.
Cho dù thời gian có trôi qua bao lâu, Vệ Lam vẫn có thể nhận ra đó là mình năm mười sáu tuổi.
Trong hình ảnh, người lái xe đạp đó, bên trong lỗ tai còn đeo tai nghe, chạy băng qua ngã ba, đó chính là Vệ Lam lúc mười lăm mười sáu tuổi.
Cô che miệng lại, hai mắt mở to nhìn màn hình chằm chằm, đầu óc trở nên trống rỗng. Sau giây phút đó, tay chân cuống cuồng phát lại, để đoạn phim chạy chậm, đoạn phim ngắn ngủi vài giây, kéo dài vì một hình ảnh hoàn chỉnh.
Vệ Lam vừa lái xe đạp vừa đeo tại nghe, chạy băng qua ngã ba. Một chiếc xe thể thao chạy như bay, tốc độ vượt qua một trăm km/h, đang định vượt đèn đỏ ngay ngã ba. Mà lúc này, chiếc xe màu xám kia vốn định giảm tốc độ, thì đột ngột tăng tốc, quay đầu xe chặn chiếc xe đang chạy như bay định tông vào Vệ Lam.
Tất cả xảy ra trong nháy mắt, mà Vệ Lam đang đeo tai nghe lắc đầu qua lại, hồn nhiên không hề biết gì, lúc hai chiếc xe tông vào nhau, người cũng đã chạy qua khỏi ngã ba, rẽ sang một con đường khác, cảnh tai nạn giao thông này bị quăng lại ở phía sau, cô không hề biết đến.
Vệ Lam còn nhớ, khoảng chừng cuối học kỳ năm lớp mười, ba đi công tác mua cho cô một cái tai nghe nhập khẩu. Khoảng thời gian đó, cô yêu thích đồng bọn này đến không tách rời, gần như lúc nào cũng đeo tai nghe, đi đường ăn cơm lái xe, mỗi phút mỗi giây. Hoàn toàn chìm đắm trong niềm vui mới, còn thường xuyên bật âm thanh thật lớn, mắt điếc tai ngơ với mọi thứ xung quanh.
Cho nên, mới có chuyện, xảy ra vụ tai nạn nghiêm trọng cách cô không xa, nhưng cô hoàn toàn không biết gì.
Một người để cho người khác biết một sự thật nghiêm trọng khó tin xảy ra từ lâu, giống như đang dần dần vén bước màn che lên.
Tay Vệ Lam run rẩy, tìm số điện thoại của Quách Tử Chính. Cám ơn trời đất, điện thoại cô còn lưu số của anh ta.
“Alo!” Bên kia vang lên tiếng thờ ơ của một người đàn ông.
“Quách Tử Chính, đoạn phim tông xe bên trong chiếc CD anh đưa cho tôi, lúc đó có phải Đoàn Chi Dực không?”
“Tôi còn cho rằng em sẽ không xem đó!” Quách Tử Chính cười khẽ, giọng nói nhẹ như gió thoảng mây bay: “Đúng vậy, người lái chiếc xe màu xám là thằng em họ ngốc nghếch của tôi, lúc đó nó vừa lấy được bằng lái thì lại gặp tại nạn nghiêm trọng đến gãy chân, em xem lúc đó có phải rất mạo hiểm không?”
Hô hấp của Vệ Lam gấp đến hỗn độn: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Quách Tử Chính lại giở giọng điệu vô tội nói: “Tôi cũng không biết xảy ra chuyện gì nữa. Lúc cảnh sát giải xử lý vụ tai nạn này, đưa đoạn phim cho chúng tôi xem, ngay cả dì dượng cũng sững sốt, còn tưởng cái thằng Đoàn Chi Dực này muốn tìm đường chết đó! Nhưng nghĩ lại thì cảm thấy có chỗ không đúng, lúc đó mặc dù nó không vui vẻ lắm, nhưng đã nhận được thông báo cử đi học, còn đang chuẩn bị cho một cuộc thi bóng rổ lớn, sao lại đột ngột đi tìm cái chết chứ. Nhưng hỏi nó tại sao thì nó vẫn không c