Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341823
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1823 lượt.
làm những chuyện bừa bãi với cô.
Vệ Lam rùng mình một cái thật mạnh, làm cho mình phải quay trở về hiện thực.
Vẻ bâng khuâng của cô Triệu Phi đều nhìn thấy hết, cậu có hơi sốt ruột hỏi cô: “Vệ Lam à, cậu sao vậy? Cậu không bằng lòng sao? Mình cho rằng cậu vẫn luôn bằng lòng.”
Cô bằng lòng không? Cô hẳn phải bằng lòng, nhưng sao bỗng dưng cô lại thấy do dự.
Đúng rồi, nguyên nhân là vì Đoàn Chi Dực, bởi vì cô ngủ cùng giường với Đoàn Chi Dực sốt một năm, khắp người đều bị cậu ấy thấy hết, cũng bị cậu ấy hôn rồi, cho nên cô ở trước mặt Triệu Phi cảm thấy áy náy, vì vậy mới đột nhiên cảm thấy do dự như vậy.
Vệ Lam không để lộ ra hít một hơi thật sâu, cười xòa: “Ầy, bây giờ cậu nói những chuyện này làm gì, đợi khi nào công bố kết quả hẳn nói sau đi.”
Rốt cuộc Triệu Phi cũng nhẹ nhõm thở ra, rồi vươn tay ra, cầm lấy tay Vệ Lam: “Dù sao chúng ta cũng sẽ cùng nhau lên thủ đô mà.”
Vệ Lam chưa kịp nở nụ cười xòa trên môi, thì mặt lại xanh mét. Triệu Phi nhìn theo tầm mắt của cô, quay đầu ra phía sau, vẫn chưa kịp làm gì, thì người đã bị ném đi.
“Đoàn Chi Dực, cậu làm gì vậy hả?” Vệ Lam nhảy dựng lên.
Đoàn Chi Dực không trả lời cô, chỉ đi đến, dùng sức nắm lấy tay cô, cất giọng lạnh lùng: “Đi theo tôi!”
“Cậu buông tôi ra!” Vệ Lam lảo đảo bị kéo đi, cố giãy nhưng không thoát ra được.
Triệu Phi luống cuống từ dưới đất đứng lên, nhìn thấy Đoàn Chi Dực kéo Vệ Lam, hoảng sợ, không để ý đến chỗ đau, vội vàng chạy theo cản hai người lại: “Đoàn Chi Dực, cậu buông Vệ Lam ra.”
Đoàn Chi Dực dừng bước, môi nhếch lên nụ cười lạnh lẽo, cậu cũng buông tay thật, chỉ là một giây sau, cậu đã cho một nắm đấm vào mặt Triệu Phi.
Lúc Triệu Phi lùi về sau vài bước, nghe thấy cậu nói từng chữ từng câu: “Cậu ấy là của tôi.”
Vệ Lam vẫn còn vì biến cố đột ngột này mà chìm trong sương mù, lại nhìn thấy Đoàn Chi Dực đánh người, hoảng sợ đến tim muốn nhảy ra ngoài, rồi lại nhìn thấy mũi Triệu Phi chảy máu, lo lắng sốt ruột, cho nên không để ý đến lời nói của cậu.
Mặt Triệu Phi bỗng hiện ra vẻ kinh ngạc, nhìn ánh mắt bị Đoàn Chi Dực ngăn ở phía sau, sốt ruột đến luống cuống, rồi lại nhìn sắc mặt đen thui của Đoàn Chi Dực, vẻ mặt giống như đau khổ muốn chết.
Cậu không phải thằng ngu, lời nói của Đoàn Chi Dực có ý gì, cậu hiểu rất rõ.
Nhưng Vệ Lam, tại sao lại có thể cùng người này… Nhất định cậu ấy bị ép buộc, nhất định là như vậy.
Một học sinh thường ngày luôn nề nếp, bây giờ vì người con gái mình thích, đột nhiên lại trở thành chàng dũng sĩ không sợ trời không sợ đất. Triệu Phi gào to một tiếng, xông về phía trước, đánh nhau với Đoàn Chi Dực.
Quán ăn rất nhỏ, chỉ có mười mấy cái bàn, hai ba người khách nghe tiếng nhìn qua, thấy hai anh hotboy, ở trong một cái quán eo hẹp, gây chiến với nhau, mà bên cạnh còn có một cô gái, đang cuống cuồng ngăn lại.
Con trai đánh nhau vì con gái, đó không phải là chuyện kỳ lạ gì, hơn nữa đây lại là hotboy, có chuyện tốt nên nhiều người vây xem, thậm chí trong lòng còn đoán xem ai sẽ là người chiến thắng.
Thực tế là, trong cái quán nhỏ xíu như vậy, Đoàn Chi Dực và Triệu Phi cũng đánh tới rất khó coi, vô cùng nhếch nhác, trên mặt hai người đều nở hoa.
Vệ Lam thấy không thể khuyên được, lại nhìn thấy Đoàn Chi Dực ra tay không thương tiếc, còn Triệu Phi thì sắp sửa không chịu nổi nữa. Đành phải nghiến răng, dùng sức ôm Đoàn Chi Dực từ phía sau, rồi cố hết sức mình, kéo Đoàn Chi Dực đang mất kiểm soát ra.
Sau một hồi đấm đá cuối cũng cũng bình yên trở lại.
Vệ lam vội thừa dịp này thở hì hụt, vẻ mặt tức giận nói: “Tôi đi theo cậu, tôi lập tức đi theo cậu, cậu đừng đánh nữa.”
Đoàn Chi Dực quẹt vết máu ở trên miệng, lấy ra vài tờ tiền nhét vào trong tay chủ cửa hàng lúc nãy đến khuyên can, rồi hừ lạnh với Triệu Phi đang ôm lồng ngực của mình, kéo Vệ Lam vào trong lòng mình, rồi bỏ đi.
Lên xe rồi cơn tức giận của Đoàn Chi Dực vẫn chưa lắng xuống, nắm chặt tay Vệ lam, cảm giác được trong cổ tay cô có vật gì là, bèn kéo mạnh nó ra, làm đứt sợ dây màu đỏ cũ kỉ phai màu, rồi quăng nó ra ngoài cửa xe.
Vệ Lam a lên một tiếng, xoa cổ tay đau nhói của mình, trong lòn đầy bực tức, lớn tiếng gào: “Cậu nổi cơn điên gì vậy!”
Mặt Đoàn Chi Dực xanh lét không nói tiếng nào. Vệ Lam đành phải tức giận im bặt.
Cho đến khi chiếc xe dừng lại ở cái cửa chính quen thuộc, Vệ Lam mới cảm thấy có gì đó không đúng, sau khi Đoàn Chi Dực xuống xe, cô vẫn cố chấp ngồi khư khư trong xe không nhúc nhích, sau đó bị kéo lê lếch ra ngoài, đi thẳng vào trong căn biệt thự lớn.
“Cậu làm gì vậy!” Vệ Lam đấm đá, cũng không làm được gì. Đoàn Chi Dực vẫn không nói chuyện, một câu cũng không nói, chỉ giữ chặt kéo cô đi, vào căn phòng mà hai người đã ngủ cùng nhau vô số lần.
Cuối cùng Vệ Lam cũng biết được mình sắp gặp phải chuyện gì. Một hồi ức xấu xảy ra từ rất lâu, lại hiện lên trong đầu cô. Triệu Phi, tức giận, giường lớn, hình như tình huống lặp lại giống y như cũ.
Cho dù cô có ngốc, cũng lờ mờ biết được chuyện này tại sao như vậy? Nhưng điều này không quan trọng, đi