80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Buông Tay

Không Thể Buông Tay

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341830

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1830 lượt.

ong chờ. Cho nên cô làm theo ý mẹ muốn, vì vậy Đoàn Chi Dực phải rời xa khỏi cuộc sống của cô.
Vệ Lam không phải là một bà chủ keo kiệt, nhìn thấy công nhân nóng nực như vậy, cho nên bỏ họ nghỉ ngơi một chút, còn mình chạy ra ngoài mua đồ uống.
Ở khu biệt thự cao cấp cho nên không có cửa hàng tạp hóa, cô đi bộ hơn hai mươi phút, mới nhìn thấy một cái siêu thị nhỏ. Mang đồ uống quay trở về, người đã ướt đầy mồ hôi.
Công nhân là bốn anh chàng trẻ tuổi, làm việc dài hạn với công ty, cũng đã hòa mình với bà chủ xinh đẹp cởi mở này. Nhìn thấy cô mang đồ uống về, liền vui vẻ vây quanh.
Vệ Lam vui vẻ cười ha ha ném cho mỗi người một lon nước, cũng mở một lon cho mình, ngửa đầu uống ực ực. Một hơi uống hết nửa lon, sảng khoái thở một hơi. Mấy anh chàng kia cũng cười nói vài câu, đang lúc giả vờ tỏ vẻ bà chủ, đuổi mọi người đi làm việc, thì khóe mắt đột nhiên liếc thấy hai bóng người đi xuống cầu thang.
Cô đang nghĩ xem tại sao lại bất thình lình lình có người đến, vừa quay đầu lại, vẻ mặt bỗng dưng trở nên cứng nhắc. Bởi vì một trong hai người, không phải ai khác, mà chính là Đoàn Chi Dực vừa gặp nửa tháng trước, hơn nữa bên cạnh anh còn có một người đẹp duyên dáng, nhưng không phải là Quách Chân Chân.
Vệ Lam không đoán già đoán non mối quan hệ của hai người, Đoàn Chi Dực của tám năm sau, đã trở thành một người xa lạ với cô. Thật ra, nếu có trở về tám năm trước, cô cũng không thể hiểu rõ anh bao nhiên phần.
Cô trừng ánh mắt có chút hậm hực với mấy anh công nhân, mấy tên này, lúc nãy lại không nhắc cô có người đến.
Do cô và Đoàn Cho Dực có quan hệ chủ thợ. Vì vậy Vệ Lam chủ động đi đến, đứng ở dưới lầu trước mặt Đoàn Chi Dực: “Anh Đoàn, anh xem còn vấn đề gì không? Để chúng tôi sửa chữa kịp thời.”
Thật ra Vệ Lam cũng không tự tin lắm, dù sao hai người cũng từng có một khoảng thời gian bồng bột. Cô cũng không biết nên xưng hô với anh như thế nào, nếu kêu thẳng tên thì không hay lắm, đành phải xưng hô nghe có vẻ xa lạ này.
Tất nhiên, hai người họ vốn dĩ đã rất xa lạ rồi.
Đoàn Chi Dực hai mươi tám tuổi ở trước mặt vẫn lạnh lùng và điển trai như thế, nhưng đã không còn là chàng thiếu niên xanh xao của mùa hè năm đó, cũng không còn nhìn thấy vẻ âm u và quái gở ngày trước. Anh nghe lời cô nói xong, khóe miệng hơi cong lên, giống như đang đùa cợt. Nhưng cũng chỉ trong chớp mắt, giống như làm người ta hoang tưởng.
Vệ Lam khách sáo cười mỉm đợi anh trả lời, còn anh cũng không nở nụ cười máy móc, chỉ lễ phép gật đầu: “Ừ, trước mắt không có vấn đề gì, tôi về nước chưa lâu, tính định cư ở Giang Thành, hy vọng phòng ốc có thể thoải mái một chút. Cho nên tôi sẽ thường xuyên đến đây kiểm tra tiến độ của mọi người, nếu có vấn đề hay có ý tưởng nào mới, có thể kịp thời nói cho mọi người, để tránh làm xong lại phát hiện ra chỗ không hài lòng, như vậy rất phiền phức.”
Vệ Lam có chút giật mình, cho đến bây giờ cô chưa từng nghe Đoàn Chi Dực nói nhiều như vậy, hơn nữa giọng điệu cũng rất bình thản. Quả nhiên, con người đều sẽ thay đổi. Anh đã trở thành một người đàn ông cực kỳ bình thường.
Không biết tại sao, cô lại có chút buồn bã khó hiểu.
Ánh mắt Đoàn Chi Dực thản nhiên nhìn những thay đổi nhỏ nhất trên mặt cô, trên gương mặt điển trai không có chút cảm xúc nào.
Người đẹp bên cạnh có lẽ cảm thấy mình bị coi thường, khoan thai bước về trước một bước, quàng tay vào cánh tay Đoàn Chi Dực, nũng nịu: “Chi Dực à, em rất thích căn biệt thự của anh, hy vọng sau này em có thể sống trong này.”
Đoàn Chi Dực hơi cúi đầu, từ trên nhìn cô ta nở nụ cười ảm đảm, trên gương mặt lạnh lùng đó, không đủ để được xem là ôn hòa. Không hứa hẹn nói: “Em thật có khiếu thẩn mỹ, sau này em có thể góp chút ý kiến vào.”
Nếu như nói trước mặt Vệ Lam, cô cũng không suy nghĩ nhiều, nhưng người anh em như vậy, làm cho cô cảm thấy không thoải mái. Cô cau mày lại, vô thức nói ra: “Cô đây là ai vậy?”
Tính cách của người đẹp nhìn có vẻ dịu dàng nhiệt tình, khóe môi cong lên cười ha ha, có hơi ngạc nhiên nói với Vệ Lam: “Cô không biết tôi sao?”
Vệ Lam có hơi nghi ngờ, mình phải biết cô ta sao? Nhưng mà nhìn cũng quen mắt thật, đang định mở miệng. Đoàn Chi Dực vỗ vào bàn tay mềm mại đang quàng tay mình, nói: “Đi thôi, Vũ Yên, không phải buổi tối em còn có chương trình truyền hình trực tiếp sao? Anh đưa em đi.”
Trần Vũ Yên mỉm cười gật đầu, lễ phép vẫy tay chào tạm biệt với Vệ Lam.
Đến khi hai người rời đi hẳn, Vệ Lam mới nhớ ra. Hơn nữa còn muốn gõ nát vào cái đầu ngu ngốc của mình. Trời ạ, người đẹp lúc nãy không phải là thần tượng của Minh Quang, Trần Vũ Yên sao?
Quả nhiên ngôi sao chỉ có thể sống trên màn ảnh. Ở ngoài thực tế, không hề làm cho người khác tin được!
Vệ Lam vỗ vào đầu mình, đang vui vẻ nghĩ xem đến lúc quay về sẽ chia sẽ với Minh Quang cái tin làm anh ngưỡng mộ và ghen tị này như thế nào, đột nhiên lại nhận ra, quan hệ giữ Đoàn Chi Dực và Trần Vũ Yên không phải tầm thường. Ngay lập tức cô thì thầm, nếu môi quan hệ của Đoàn Chi Dực và Trần Vũ Yên phát triển hơn nữa, vậy, Chân Chân sao