Tác giả: Úy Không
Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341836
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1836 lượt.
ần áo sạch sẽ. Anh lật qua lật lại mới chọn được một bộ quần áo ưng ý, sau đó tự lái xe tới chỗ ở của Vệ Lam. Trên đường đi, nhìn thấy tiệm hoa, anh còn cố ý dừng xe lại, chọn một bó hồng.
Anh không biết Vệ Lam có thích hoa tươi hay không, nhưng chắc phụ nữ sẽ không ghét mấy thứ này.
Trước đây Đoàn Chi Dực đã biết Vệ Lam ở đâu nên đến nơi, anh liền đi thẳng vào thang máy, nhấn số tầng muốn lên.
‘Ting’ một tiếng, thang máy vang lên âm thanh báo tới nơi.
Đoàn Chi Dực hít sâu một hơi, ra khỏi thang máy.
Đi đến trước cửa nhà Vệ Lam, anh đưa tay định nhấn chuông nhưng tay vừa giơ ra một nửa thì anh lại buông xuống. Cứ thế, lặp đi lặp lại mấy lần, cuối cùng khi anh quyết định nhấn chuông thì phía sau vang lên giọng của một người làm động tác của anh phải dừng lại: “Anh Đoàn…”
Đầu óc Đoàn Chi Dực như nổ đùng một cái, anh quay đầu qua thì thấy Minh Quang đang vội vội vàng vàng bước về phía này. Anh hơi ngơ ngác nhìn Minh Quang đang đi tới, cả buổi trời mới có phản ứng. Suýt nữa thì anh đã quên, Vệ Lam còn có bạn trai, một người đàn ông thực sự đang tồn tại.
Rõ ràng là Minh Quang còn ngạc nhiên hơn cả Đoàn Chi Dực, anh xách hành lí qua, nghi hoặc hỏi: “Anh Đoàn, sao anh lại đến đây? Đến tìm Lam Lam sao?”
Khi anh nhìn thấy bó hoa trên tay Đoàn Chi Dực thì nỗi nghi hoặc trên mặt càng rõ ràng.
Đoàn Chi Dực đã rất cáu kỉnh rồi, anh nghe cách gọi Lam Lam từ miệng của Minh Quang là lửa giận bỗng bùng lên. Trong khoảnh khắc nào đó, anh ước gì mình có thể đấm một đấm thật mạnh vào mặt chàng trai vô tội trước mắt này.
Nhưng bây giờ anh đã là mộ Đoàn Chi Dực 28 tuổi chứ không còn là cậu thiếu niên 18 tuổi ấu trĩ, thiếu suy nghĩ nữa. Anh nắm chặt nắm tay, mỉm cười: “Tôi có chuyện đi ngang qua đây, nghe nói hình như hai bạn ở đây nên tiện thể tới thăm hỏi một chút.”
Minh Quang thoải mái à một tiếng, giống như là nỗi nghi hoặc trong lòng đã có được một đáp án hài lòng nên lấy chìa khóa ra, vừa mở cửa vừa nói: “Anh đến thật đúng lúc, tôi cũng vừa về tới. Hôm qua tôi nói chuyện điện thoại với Lam Lam, nghe giọng cô ấy khang khác, sau đó không gọi được nữa, sợ cô ấy xảy ra chuyện gì nên hôm nay tôi vội từ nhà trở về.”
Rắc một tiếng, cửa được mở ra. Minh Quang vừa mời Đoàn Chi Dực vào nhà vừa gọi Vệ Lam.
Lúc này Vệ Lam vẫn đang ngủ. Hôm qua cô ngủ không ngon, cứ liên tục mơ thấy ác mộng, sáng sớm mới ngủ được một lát. Nghe thấy giọng của Minh Quang nên cuối cùng cô cũng mơ mơ màng màng thức dậy, cảm xúc tồi tệ vì bị ác mộng quấy nhiễu thoáng lắng xuống.
Minh Quang mở cửa phòng ngủ của cô ra, vội vàng bước vào, thấy cô vẫn bình an nằm ngủ trên giường thì thở phào một hơi, sau đó vòng qua đầu giường nhìn cô: “Lam Lam, tối qua em làm sao vậy? Sao đang nói điện thoại mà ngắt mất, sau đó không gọi được nữa. Anh còn tưởng em đã xảy ra chuyện gì, làm anh lo quá đi mất.” Nói xong, anh bỗng phát hiện Vệ Lam có vẻ khác thường, đôi mắt vừa sưng vừa đỏ, rõ ràng là đã khóc nên vội vàng hỏi: “Lam Lam, em sao vậy?”
Lúc này, nhìn thấy Minh Quang, lòng Vệ Lam hết sức bối rối, không cần nói cũng biết cô ấm ức thế nào. Cô ôm chầm lấy anh: “Minh Quang, sao bây giờ anh mới về?”
Minh Quang hơi ngạc nhiên. Anh vừa đi có 2 hôm, nhưng Vệ Lam lại trở nên yếu ớt chưa từng thấy. Anh đoán là trong 2 ngày anh rời khỏi đây, Vệ Lam đã gặp phải chuyện gì đó nên lo lắng vỗ vỗ lưng cô, nói: “Lam Lam, rốt cuộc thì em làm sao vậy? Đừng làm anh sợ.”
“Em…” Thật lòng Vệ Lam rất muốn kể cho anh nghe mọi chuyện. Anh chính là người sẽ đi chung với cô đến suốt cuộc đời, gặp phải chuyện thế này thì cách tốt nhất chính là thành thật nói ra. Cô rất hiểu Minh Quang, anh là một người đàn ông có tư tưởng tiến bộ, trước cô cũng đã có nhiều mối tình nên cũng có thể coi là kinh nghiệm phong phú. Cô tin rằng anh sẽ không vì chuyện này mà rời xa cô. Nhưng dù sao đây cũng là chuyện khó mở lời, hơn nữa với tính cách của Minh Quang, không biết anh sẽ làm ra những chuyện kích động gì. Mà Đoàn Chi Dực lại là loại người không dễ dây vào.
Cô nghĩ, coi như là vì Minh Quang, cô không thể nói ra vào lúc này.
Vệ Lam cắn môi, đẩy Minh Quang ra, cố gắng gượng cười: “Cũng không có gì, chỉ là tối qua em gặp cướp trên đường, bị người ta giật mất điện thoại mà thôi.”
Minh Quang hô nhỏ một tiếng: “Vậy em không bị thương đấy chứ?”
Vệ Lam lắc đầu: “Không sao, em chỉ bị giật mình thôi.”
Minh Quang thở phào nhẹ nhõm, vỗ vỗ ngực: “May quá, may quá, làm anh lo gần chết đi được.” Nói xong, anh bỗng nhớ ra bên ngoài còn có người nên đẩy Vệ Lam: “Em dậy đi, có khách đến kìa.”
Vệ Lam ồ một tiếng, Minh Quang còn chưa nói rõ cho cô là ai đến thì anh đã chạy vội ra ngoài.
Đoàn Chi Dực vẫn đứng ngoài phòng khách, vừa nãy thông qua khe cửa phòng ngủ, nhìn thấy hai người trong đó ôm nhau, khó khăn lắm anh mới nén được, không xông vào tách hai người ra.
Minh Quang đi ra ngoài, ra hiệu mời Đoàn Chi Dực ngồi xuống: “Anh muốn uống gì? Thức uống hay trà?”
Vẻ mặt Đoàn Chi Dực hơi cứng đờ, nụ cười trên mặt cực kỳ không được tự nhiên: “Trà đi.”
“Đư