Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Buông Tay

Không Thể Buông Tay

Tác giả: Úy Không

Ngày cập nhật: 03:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341781

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1781 lượt.

xem nơi cô sống.
Thần kinh Vệ Lam lập tức căng thẳng, nhất thời nóng lòng như lửa đốt, nói với người ở bên cạnh: “Ngày mai mẹ em đến đây, nếu mẹ biết anh và em sống chung, sẽ tức chết mất.”
Trên mặt Đoàn Chi Dực vốn đang sung sướng, nhất thời mất hứng. Nhưng anh cũng không phải hoàn toàn không nói đạo lý, một bạt tay năm đó của mẹ Vệ Lam, anh còn nhớ rất rõ, muốn anh hiện giờ đối mặt với mẹ vợ tương lai, đúng là rất lo. Hơn nữa, anh làm chuyện thế này, để cho mẹ Vệ Lam biết, chỉ e rằng tuyệt đối không cho Vệ Lam và anh ở bên nhau. Dù sao chuyện này từ từ cũng sẽ tới, dù sao Vệ Lam cũng là của anh. Vì thế anh lúng túng nói: “Ngày mai anh dọn ra ngoài, không để dì nhìn thấy anh.”
“Anh là đồ ngốc à!” Vệ Lam lườm anh, “Mẹ em mà thấy em sống trong một căn biệt thự to đùng như vậy, chắc chắn sẽ cho rằng em được ai đó bao nuôi, còn không tức chết sao.”
Đoàn Chi Dực nghĩ nghĩ: “Nhà trọ nhỏ trước kia anh sống vẫn còn để trống, để anh dẫn em đi xem thử, em xem có được không?”
Lúc này trời đã khuya, hai người lái xe tới cái “nhà trọ nhỏ” theo như lời của Đoàn Chi Dực, Vệ Lam suýt chút nữa tối mắt, căn nhà hơn trăm mét vuông mà gọi là nhà trọ nhỏ sao? Quan trọng là, tiện nghi bên trong cũng khá xa hoa. Cô nhanh chóng khoát tay: “Em chỉ mới chia tay với Minh Quang và đổi công việc, sống trong căn nhà tốt như vậy, mẹ em không nghi ngờ mới là lạ đó.”
Hai người mặt mày ủ dột đi ra khỏi khu nhà, nhìn thấy quảng cáo dán trên tường, mắt Vệ Lam bỗng sáng lên, tiện tay gỡ xuống, gọi số điện thoại ghi trên đó.
Lúc này gọi điện thoại thật có chút bất lịch sự, nhưng Vệ Lam sợ ngày mai mới tìm phòng thì rất gấp gáp, chỉ có thể làm người tìm phòng bất lịch sự.
May là người môi giới bên kia vẫn chưa ngủ, nhưng lúc này đi xem phòng hiển nhiên là không muốn. Vệ Lam đành nói sẽ trả giá gấp đôi, người nọ mới miễn cưỡng đồng ý.
Phòng đi xem vốn là căn nhà bình thường gồm ba phòng ngủ và một phòng khách, nhưng người môi giới vì kiếm tiên, nên chia căn nhà ra làm hai gian, không có phòng khách, chỉ dư lại một hành lang đi lọt một người.
Vào phòng, một mùi khó chịu xông vào mũi, Đoàn Chi Dực nhăn mũi lại, liền muốn kéo Vệ Lam đi.
Vệ Lam bỏ tay anh ra, theo người môi giới đi xem gian phòng định cho thuê. Là một căn phòng trọ, chỉ có một giường và cái bàn, lúc này Vệ Lam cũng không thể không nhíu mày, nhưng nghĩ đến mẹ cô, đành phải nhắm mắt chấp nhận thuê, thanh toán tiền phòng xong thì cầm lấy chìa khóa.
Khi ra khỏi cửa phòng, một người đàn ông cởi trần cũng đang đi ra từ phòng sát vách, ngáp dài đi về hướng nhà vệ sinh, cũng không khóa cửa, trực tiếp tiểu xuống, phát ra tiếng rồ rồ, khỏi phải nói Vệ Lam xấu hổ đến thế nào.
Đoàn Chi Dực tức giận đến nỗi đầu phát đau, kéo tay Vệ Lam ra ngoài, giọng điệu lạnh lùng nói: “Ngày mai anh phải đi tìm phòng trọ cho em, chỗ thế này nhiều nhất chỉ được ở một ngày thôi, biết chưa?”






Xa nhau
Buổi sáng tinh mơ ngày hôm sau, Vệ Lam vội vã thu dọn hành lý chuẩn bị chuyển nhà.
Đoàn Chi Dực vẫn còn đang ngủ, nhưng lơ mờ nghe thấy có tiếng động, mở đôi mắt kèm nhèm ra, nhìn Vệ Lam đang thu dọn hành lý, giật mình tỉnh dậy, nhảy xuống giường, giữ cô lại vội hỏi: “Em muốn làm gì hả?”
Vệ Lam liếc nhìn anh một cái, nói: “Phải chuyển nhà chứ, chiều nay mẹ em đến rồi.”
Lúc này Đoàn Chi Dực mới lúng túng buông tay cô ra, nhưng trên gương mặt vẫn còn chút khuông bằng lòng, ngồi chồm hổm xuống ôm cô từ phía sau, nói: “Em sẽ không dọn đi luôn, không quay trở lại chứ?”
Còn Vệ Lam thì thẹn đến đỏ cả mặt, mắng một câu “đồ lưu manh”, nhìn thấy anh quyết định như vậy, cũng không muốn giành giật với anh nữa, đành phải thở phì phì sắp xếp lại vali.
Căn phòng thuê được có lẽ đã không có người ở từ lâu, trong phòng bụi đóng một lớp dày. Sau khi hai người kéo vali vào, lại phải bận thêm chập nữa.
Làm xong những chuyện này, Đoàn Chi Dực lo lắng nhìn những chủ hộ khác trong khu nhà này, nhưng mọi người dù không đi làm thì cũng đóng kín cửa, chẳng nhìn thấy được gì. Nhìn thấy Vệ Lam ung dung như không có chuyện, lông mày anh lại nhíu chặt hơn, vội vã gọi điện thoại cho trợ lý, kêu cô ta tìm giúp một căn hộ nhỏ, thậm chí còn hạ lệnh, phải tìm được trong vòng một ngày.
Ngược lại Vệ Lam thấy chả sao cả, căn phòng dọn dẹp một chút cũng được xem là sạch sẽ bóng loáng, chỉ là nhà vệ sinh công cộng không được thuận tiện cho lắm.
Mẹ Vệ Lam buổi chiều mới đến.
Dọn dẹp xong căn phòng, hai người chào tạm biệt rồi chia nhau ra hành động, Vệ Lam đến nhà ga đón người, còn Đoàn Chi Dực bực dọc về công ty.
Trên đường đi, Vệ Lam cảm thấy chuyện đời thật khó hiểu, mới hai tháng trước đây thôi, cô nhất định không nghĩ ra sẽ có một ngày mình ở bên Đoàn Chi Dực, còn bởi vì xa nhau mà luyến tiếc không nỡ.
Nhưng mà, tình yêu chính là không có lý lẽ như thế đó? Cô cho rằng người cô mãi mãi không thể làm cô thích được, lại hết lần này đến lần khác làm trái tim cô rung động.
Tất nhiên, cô càng không ngờ đế