Tác giả: Huyền Lộng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341021
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1021 lượt.
nghe ngóng phản ứng của chính phủ, không hề quan tâm tới mấy lời chỉ trích của dư luận quốc tế. Đến chiều tin tức tới, chính phủ lâm thời chỉ đồng ý trao đổi con tin bằng con trai của thủ lĩnh phiến quân là Lạp Bố chứ không đồng ý 2 yêu sách còn lại. Tin này làm cho nhóm phiến quân khá thở phào vì dù sao họ cũng có thể cứu được sinh mệnh của Lạp Bố, vì thế cả buổi chiều các quan chức câo thấp lại tề tựu họp hành nghị luận. Đi đến thống nhất là trước tiên trao đổi con tin để đưa Lạp Bố trở về, sau đó sẽ tính tiếp. RIêng Tạp Trát Nhân có vẻ phản đối vì hắn tin rằng chính phủ chỉ vì muốn dẹp đi làn sóng phản đối của dư luận mà trả lời thế chứ tuyệt không có ý định thả Lạp Bố ra. Hắn nhất trí sẽ dừng chiến sự trong hai ngày, nhưng quân lính vẫn phải canh gác nghiêm ngặt tại các căn cứ mà Tổ chức đã chiếm được của chính phủ, không được giảm lực lượng một người nào. Tất nhiên là quân sỹ không tin lời hắn nói, có ý phản đối. Không khí khá căng thẳng, Trát Phi lúc này mới đưa mắt sang phía Tổng tư lệnh, thực ra hắn đồng ý với ý kiến của Tạp Trát Nhân, cuối cùng Tư lệnh cũng quyết định là tạm dừng tiến công, quân đội trong tình trạng chuẩn bị chiến đấu bất kỳ lúc nào.
Vẻ mặt của Tạp Trát Nhân bắt đầu lộ ra vẻ mất kiên nhẫn: “Hay cô muốn tôi đưa trả lại nhà tù, để hiến thân cho bọn lính kia?” Khả Hoan sợ hãi tuyệt vọng nhắm mắt lại, cảnh tượng thi bạo dã man trong nhà giam lại hiện lên rõ mồn một. Cô không còn lựa chọn nào khác…..Giường của Tạp Trát Nhân rất rộng, chăn đệm đều được làm bằng loại tơ lụa hàng đầu của châu Âu, rất mềm mại mượt mà, Khả Hoan lẳng lặng nằm lên giường, từ từ nhắm mắt lại, nghiêng mình về một bên mặc cho nước mắt tuôn rơi lã chã.
Tạp Trát Nhân đứng bên giường, thong dong cởi quân trang, ánh mắt một phút cũng không rời khỏi cơ thể của Khả Hoan. Nhìn thấy Khả Hoan khóc thương tâm đến vậy mà hắn không có chút rung động nào cả, cô chẳng qua là một tù nhân của hắn, lại còn bị tuyên án tử hình, lúc đầu hắn định cứu cô bằng mọi cách nhưng cô khước từ, vậy nên hắn hiện tại tự cho mình có mọi quyền lực để quyết định số phận của cô.
Ban đầu hắn hoàn toàn không biết cô sở hữu một cơ thể mượt mà, gợi cảm đến thế nên hắn đối với cô không hề có tí hứng thú nào cả nhưng bây giờ thì khác, hắn khát khao muốn chiếm lấy thân thể cô, độc chiếm sự hoàn mĩ của cô, muốn cô chỉ có thể nằm dưới thân hắn mà thở dốc. Cô chỉ có thể là nô lệ tình dục của riêng hắn mà thôi…………..
Làn da ngăm ngăm của Tạp Trát Nhân nhanh chóng lộ ra sau lớp quân trang bên ngoài, cơ thể hắn là tổng hòa của sự pha trộn từ hai khí chất trái ngược: tôn quý và hoang dại. Hắn không nóng lòng tiến vào cơ thể Khả Hoan mà muốn hưởng thụ thân thể mềm mại mượt mà này trước.
Ngón tay hắn chậm rãi lướt từ mặt Khả Hoan xuống phía dưới, xương đòn thanh mảnh, bộ ngực tròn trịa trắng ngần, bụng phẳng phiu láng mượt. Toàn thân Khả Hoan cứng đờ không chút phản ứng, hai mắt cô nhắm chặt, lông mi hơi rung rung, bằng ấy biểu hiện đều chứng tỏ chủ nhân của thân thể đang cực kỳ khiếp đảm. Tạp Trát Nhân nhẹ nhàng nâng cẳm cô lên, kéo sát mặt cô vào gần mặt hắn, Tạp Trát Nhân chưa bao giờ thích thú với việc cưỡng dâm cả: “Thả lỏng cơ thể, đừng cố kháng cự khoái cảm mà tôi chuẩn bị mang lại cho em, như vậy em mới thấy dễ chịu một chút”.
Tạp Trát Nhân nhìn thẳng vào Khả Hoan nói. Khả Hoan vẫn không hề mở mắt, nước mắt ở đâu liên tục tuôn rơi. Tạp Trát Nhân không nói gì nữa, chậm rãi cúi xuống mặt cô, cơ thể cô phảng phất mùi sữa tắm rất gợi cảm, Tạp Trát Nhân bắt đầu hôn cô, khẽ cắn cắn vào cổ cô, từ từ hạ thấp xuống dưới, xương đòn và bờ ngực cao đầy của cô là điểm đến tiếp theo của hắn.
Tạp Trát Nhân cố ý khơi dậy ham muốn của Khả Hoan để đạt được cảm giác chinh phục người đẹp, trước sự tấn công ào ạt của Tạp Trát Nhân, Khả Hoan bắt đầu mềm người và không thể ngăn cản được từng đợt sóng cảm xúc dâng trào trong cơ thể, cô vẫn không mở mắt nhưng hơi thở trở lên gấp gáp, cơ thể bắt đầu vặn vẹo cơ hồ muốn thoát đi ma trảo của Tạp Trát Nhân.
Tạp Trát Nhân khẽ nở nụ cười, ngón tay bắt đầu thâm nhập vào nụ hoa nhỏ giữa hai chân Khả Hoan, nơi đó đã nhanh chóng ướt át và run rẩy theo từng nhịp động của tay hắn. Hắn không ngừng tra tấn nụ hoa nhỏ của cô, nơi đó hắn cảm giác như đang nóng rực và co rút bao bọc lấy ngón tay hắn, Khả Hoan bỗng dưng mở mắt há mồm to để thở gấp, cố gắng thoát khỏi cảm giác như bị điện giật tê dại. Dù cô rất muốn kháng nghị lại sự mị hoặc này nhưng cơ thể cô không thể chống lại được sự ham muốn đến đam mê như thế này.
Cô không biết nên gật hay nên lắc, bởi cô không biết thân phận của mình bây giờ là gì nữa, cô chỉ biết rằng từ hôm nay trở đi cuộc sống của cô lại một lần nữa rơi vào trong cơn ác mộng mới. Cô có dự cảm xấu về việc này, có lẽ nếu cô bị giết như các con tin khác sẽ tốt hơn nhiều so với tình cảnh bây giờ. Tạp Trát Nhân biết cô cần có thời gian mới quen được việc này, hắn cũng không vội vã ép cô phải tiếp nhận hoàn cảnh mới nhanh chóng như vậ