Tác giả: Huyền Lộng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341058
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1058 lượt.
rở lại”
Cửa lều mở ra, bên trong bước ra một người đàn ông râu ria xồm xàm, dáng vẻ hung hiểm. Hắn nhìn về phía bọn thủ hạ xong sắt mặt trầm xuống: “Người đâu? Vẫn không tìm được?”
Bọn thủ hạ khom người hành lễ nói: “Thưa thiếu gia, chúng tôi khó khăn lắm mới moi được chút tin tức về cô gái kia. Cô ấy bị Liên quân bắt được, sau đó bị giao cho quân chính phủ… sau đó…”
La Y chấn động ngắt lời: “cô ấy đã chết rồi sao? Bị quân chính phủ giết à?”
Tên kia lập tức nói: “Không phải đâu ạ. Cô ta được thầy thuốc Kì Lạc cứu ra rồi mang đi rồi”
“Kì Lạc sao” La Y sợ hãi kêu lên. “Hắn làm thế nào mà cứu cô ấy ra được?”
“Hắn cho quân chính phủ tiền, sau đó họ thả cô ấy ra”
“Ngu ngốc, sao bọn mày không trả tiền trước hắn, chẳng lẽ bọn mày không có tiền à?”
“Thiếu gia à, khi chúng tôi biết tin thì cô ấy đã bị mang đi rồi. Hơn nữa nghe nói thầy thuốc Kì Lạc phải mất cả gia sản mới có thể cứu cô ấy ra. Chúng tôi có bán cả mình đi chăng nữa cũng đâu có đủ ạ?”
La Y cắn răng căm giận nói: “không ngờ thằng nhãi đó lại có nhiều tiền đến vậy”. Nói xong hắn nghĩ ngợi một lát, hình như có gì đó không ổn ở đây,hắn hỏi tiếp : “Mà sao hắn lại tiêu tiền nhiều như thế chỉ vì một người đàn bà?”
Tên thủ hạ lập tức nói: “Nghe nói cô gái kia đang mang thai con của hắn”
La Y thiếu chút nữa phát điên: “Khốn kiếp. Tên thầy thuốc đó nghĩ nó là ai chứ? Nằm mơ. Không thể có chuyện đó”
Tên thủ hạ tiếp lời: “Đúng là thế đấy thưa thiếu gia, lúc ở trong tù chính mồm cô ta thừa nhận điều đó cơ mà”
La Y ngây người một lúc, hắn thật tức quá không nói lên lời, đúng là đồ đàn bà đê tiện, hắn thầm rủa. Sau một lúc hắn chuyển sang tươi cười thâm độc nói: “Ta nghe Ba Lạp nói, mấy cha con bác ta đều còn sống cả, có lẽ một thời gian nữa ta sẽ gặp lại bọn họ. Ta nhất định sẽ đem tin tức tốt này nói cho bọn họ nghe, đặc biệt là thằng em họ quý báu của ta nữa chứ, haha”
Khả Hoan và Kì Lạc cuối cùng cũng lựa chọn thôn xóm này để an cư. Nơi đây gồm hỗn hợp các bộ tộc, trong đó dân gốc Ả Rập chiếm hơn phân nửa. Tuy rằng vài chục năm trước cũng liên tục chinh chiến phân tranh quyền lực giữa các bộ tộc nhưng gần đây các bên đều mệt mỏi nên lựa chọn việc chung sống hòa bình.
Kì Lạc thì thấy nơi đây quả là sự lựa chọn đúng đắn bởi nó cách xa trang viên và thủ đô nên hắn có thể che giấu thân phận của Khả Khả rất tốt. Còn sót lại chút tiền bên người, Kì Lạc nhanh chóng mua một ngôi nhà để ở và hành nghề y. Dân cư nơi đây nghe nói có thầy thuốc mới tới vô cùng vui vẻ và nhanh chóng tiếp nhận sự xuất hiện của đôi “vợ chồng” mới này.
Khả Hoan cũng không có cơ hội thanh minh việc họ không là vợ chồng bởi vì hình dáng và màu da của cô khác xa so với nữ nhân nơi đây nên không thể mạo nhận là anh em. Hơn nữa bụng cô ngày một to ra, dựa theo giáo lí nghiêm khắc nơi này một nữ nhân không chồng mà chửa sẽ bị tòan cộng đồng nghiêm phạtKì Lạc cũng cố hết sức thuyết phục Khả Hoan phối hợp diễn kịch nếu không cả hai cùng bị nhận hình phạt chứ không riêng gì cô.
Cũng may căn nhà Kì Lạc mua được có một phòng ngủ lớn, bên trong hai người khéo léo dựng lên tấm vách ngăn đôi nên nhìn ngòai không ai biết bọn họ đang diễn trò cả.
Mỗi ngày Kì Lạc đều thăm khám bệnh nhân trong vùng. Khả Hoan không đi khám bệnh mà đứng đằng sau Kì Lạc trợ giúp, cả hai đều rất vui vẻ trao đổi các kiến thức về y thuật. Có một điều Khả Hoan buồn rầu nhất là ở nơi đây không có dược phẩm tây y nên nhiều bệnh tuy đơn giản nhưng cô vẫn phải bó tay với người bệnh.
Người hầu trả lời: “Hai người họ đều khỏe cả. Quân chính phủ có đến nhà tìm người nhưng nghe nói chúng ta đã rời đi họ cũng không truy cứu thêm. Những tin tức ngài sai tôi hỏi thăm tôi đã hỏi được rồi, tôi còn tận mắt thấy….”
“Đợi đã”. Kì Lạc ngắt lời hắn rồi quay sang Khả Hoan nói: “Em chờ một chút, tôi ra ngoài nói chuyện với hắn đã nhé”
Khả Hoan sớm đoán được tin tức người hầu mang về là tin tức gì, cô giữ chặt tay Kì Lạc, cố tỏ ra vẻ bình tĩnh nhưng hai tay vẫn run run: “Có gì anh cứ nói ngay tại đây đi, có phải tin tức của bọn họ không?”
Kì Lạc nhìn sâu vào mắt cô, do dự một lát rồi nói: “Vậy em phải hứa với tôi là, nếu là tin tức tốt thì không sao, nhưng nếu là tin xấu thì em phải kiên cường, không được thương tổn bản thân, được không?”
Khả Hoan hít một hơi thật sâu rồi gật gật đầu. Kì Lạc thấy vậy mới cao giọng nói: “Ngươi nói đi, Đức Lí Tư lão gia hiện tại thế nào rồi?”
Người hầu nói: “Bọn họ rất thảm, mười mấy đầu người đều bị treo ở cổng thành, bên trên còn có ghi rõ tên tuổi. Tôi không biết chứ nhưng có thể nhận ra mặt vài người, đó là lão gia và hai thiếu gia..”
Khả Hoan nghe đến vậy thân mình mềm nhũng ngã xuống đất. Kì Lạc vội vươn tay đỡ lấy cô.
Kì Lạc lớn tiếng hỏi: “Ngươi quả thực nhìn thấy rõ ràng sao?”
“Đúng vậy thưa thiếu gia. Tuy rằng trên mặt bọn họ phủ toàn máu nhưng những người quen thuộc như vậy tôi chỉ cần liếc mắt liền nhận ra ngay”
Kì Lạc cho tên người hầu lui rồi ôm lấy Khả Hoan an ủi