Tác giả: Huyền Lộng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341053
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1053 lượt.
Tư nhíu mày: “Đủ rồi, La Y, hôm nay muộn rồi, cháu về trước đi”
La Y nhìn thấy vẻ mặt của ông bác đang biến sang màu đen hắn cũng không dám nói gì thêm đành chào từ biệt rồi rời đi. Mới đầu hắn những tưởng sau khi tung tin đó ra bác hắn sẽ đùng đùng nổi giận hạ lệnh cho người đi lôi cổ cô gái kia về trừng phạt, ai ngờ một người luôn tôn trọng danh dự gia tộc như bác hắn lại có ngày lạnh lùng thờ ơ trước một sự việc động trời như vậy.
Hắn không khỏi cảm thấy thất vọng trong lòng.
Đức Lí Tư nói thêm: “Gọi Ba Lạp đến đây”
Ba Lạp ngay lập tức chạy đến, lão tưởng lão gia sẽ cần phục vụ gì ai dè lão gia chỉ bảo lão kể lão chi tiết những gì xảy ra ở trang viên sau khi Tạp Trát Nhân rời đi. Ba Lạp đem tòan bộ sự tình kể lại tường tận. Trát Phi nghe xong quay sang hỏi: “A Mạn Đạt đâu? Bà ta sao rồi?”
Ba Lạp thở dài lắc đầu: “Lúc chạy loạn ở biên giới, bà ấy không nghe lời tôi cứ cố tình đi đỡ đẻ cho một phụ nữ gần đấy nên bị đạn lạc bắn trúng nên…..chết rồi”
Trát Phi hỏi: “Lão khẳng định là mỗi lần Khả Khả đi thăm bệnh đều có A Mạn Đạt đi cùng sao? Nghĩa là một phút đồng hồ cũng không rời sao?”
Ba Lạp nghĩ nghĩ một lúc rồi nói: “Tôi hoàn toàn chắc chắn, có điều nếu cô Khả Khả có sai bảo bà ấy đi lấy đồ gì đó thì bà ấy cũng rời đi một lát”
Hai cha con Đức Lí Tư liếc nhìn nhau, như vậy Kì Lạc vẫn có cơ hội.
Đức Lí Tư ngưng trọng nói: “Gia đình Kì Lạc bao đời nay ta đâu có xa lạ gì. Hắn cũng không phải là kẻ không có đạo đức nhưng vì cái gì mà phải dùng toàn bộ gia snả đổi lấy tính mệnh của cô ta?”
Đức Lí Tư ánh mắt trở lên sắc bén thẳng tắp nhìn Trát Phi. Trát Phi chỉ nhìn qua ánh mắt của cha lúc này đã hiều 8 phần là cha hắn đã bắt đầu tin lời nói của La Y. Dù sao bọn họ cũng là đàn ông Ả rập, đều rất quan trọng trinh tiết thê tử cũng như sự trong sạch của giống nòi. Nếu không phải cốt nhục của người đàn ông đó thì dù có chết hắn cũng không bao giờ nuôi con giúp thằng đàn ông khác, hắn lập tức sẽ bị mọi người nhạo báng khinh bỉ.
Trát Phi nhất thời cũng không biết nói gì bởi chính bản thân hắn cũng không thể giải thích được vì sao Kì Lạc tự nhiên lại hành động như thế. Cuối cùng hắn chỉ có thể nói: “Chuyện này chỉ có người trong cuộc mới rõ ràng, không bằng thừa cơ hội Tạp chưa có trở lại và chưa biết chuyện, con sẽ về nước tìm kia và Kì Lạc để hỏi cho rõ ràng. Nếu đó là sự thật con sẽ bí mật xử lý bọn họ để bưng bít vĩnh viễn sự thật này”
Đức Lí Tư lắc đầu: “Không được, hiện tại quay về thủ đô rất nguy hiểm, hơn nữa nơi bọn họ trú ẩn lại là nhà của Tát Lí Phu – cựu bộ trưởng quốc phòng, nhà hắn ắt có thủ vệ canh gác”
Trát Phi nói: “Thế phải làm sao bây giờ? Nếu Tạp biết chú ấy hẳn sẽ liều chết trở về tìm cô gái kia. Từ khi biết được địa chỉ của cô ta ở Trung Quốc mà chú ấy đã hạ quyết tâm đi tìm rồi. Ba cứ yên tâm giao cho con, con sẽ cải trang kỹ càng để tìm hiểu thông tin chính xác. Con cũng không thể giao việc hệ trọng này cho ai cả, không thể nào an tâm được”
Đức Lí Tư trầm mặc một lát rồi gật đầu: “Vậy con phải cực kỳ cẩn thận. Đêm mai con hãy đi luôn đi, đi sớm còn về sớm”
Tại vùng biên giới giáp ranh S quốc và Z quốc, trời tối đen như mực, đám lính gác lộ rõ vẻ mệt mỏi đờ đẫn nhìn con đường sơn đạo uốn lượn như xà. Trát Phi cùng thủ hạ rón rén như mèo cẩn thận bò sát rìa đường để vượt qua bên kia biên giới. Cố lê lết vài chục mét bọn họ tiến đến khu dân cư tị nạn ven đường, Trát Phi thở phào nhẹ nhõm chậm rãi đứng dậy đi thẳng.
Lều trại của dân tị nạn ở đây khá nhiều nhưng họ cũng quá mệt mỏi vì chạy nạn nên đặt lưng xuống là ngủ, không để ý gì đến mọi sự xung quanh, kể cả có người bước ngang qua thân thể họ cũng chẳng buồn để ý.
Trát Phi và thủ hạ đi nhanh qua đám tị nạn và chuẩn bị rẽ vào một lối rẽ nhỏ phía trước thì đột nhiên vài bóng người xuất hiện và nhằm hướng bọn họ đi tới. Trát Phi giơ tay làm hiệu lệnh cho thủ hạ nằm rạp xuống, trái tim Trát Phi không tránh khỏi căng thẳng đập thình thịch.
Đám người của đối phương gồm khoảng hơn mười người, họ đều mặc trang phục của dân bản xứ nhưng nhìn qua đều có vẻ không phải là dân thường vì bộ dạng rất rắn rỏi và phong trần. Chờ đã, đầu Trát Phi như “oanh” lêm một tiếng, người dẫn đầu kia bộ dáng rất hùng dũng và rất phần quen thuộc, không phải tiểu đệ Tạp Trát Nhân của hắn thì là ai đây?
Trong lòng Trát Phi không tránh khỏi kích động, chân của em trai hắn khỏi hẳn rồi sao? Hắn chậm rãi đứng thẳng dậy khiến đối phương cũng dừng chân dùng ánh mắt đề phòng nhìn lại. Nhưng chỉ trong ba giây ngắn ngủi Tạp Trát Nhân lập tức nhận ra anh trai và chạy ào về phía anh hắn. Trải qua bao phen đồng sinh cộng tử, Tạp Trát Nhân không ngần ngại ôm chầm lấy anh trai và siết chặt một lúc rồi mới hỏi: “Cha đã an toàn rồi chứ? Anh đang đi đâu thế này?”
Trát Phi vẫn dùng âm điệu chậm rãi nói: “Chúng ta đang đến thủ đô để tìm gia đình Tát Lí Phu”
Tạp Trát Nhân nghĩ một tí rồi cất giọng khó hiểu hỏi: “Không phải là ông ấy đã từ chức rồi sao? Chẳng lẽ tron