pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Không Yêu

Không Thể Không Yêu

Tác giả: Huyền Lộng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341046

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1046 lượt.

em đau quá, đau quá, thật sự rất đau…
Bà đỡ thấy cô có vẻ sắp kiệt sức vội kêu lên: “Này này, đừng ngất, cô không thể ngất lúc này. Tỉnh, mau tỉnh lại đi…”
Kì Lạc ngồi ngòai như kiến nằm trên chảo, cứ đi đi lại lại, mãi đến chiều tối bên trong mới có tiếng trẻ con khóc nỉ non truyền ra.
Sắc mặt Tạp Trát Nhân xanh lét, hai tay nắm chặt hùng hổ tiến vào. Kì Lạc mới đầu tưởng là người hầu nên không ngẩng đầu lên nhưng khi vừa ngước lên hắn lập tức cứng người lại.
Tạp Trát Nhân không cho hắn có phản ứng gì, một phen đoạt lấy đứa trẻ trong tay hắn rồi dùng một quyền nện thẳng vào mặt Kì Lạc. Kì Lạc ngã lăn ra đất, máu mũi chảy ròng ròng.
Em bé bị dọa khóc thét lên. Tạp Trát Nhân mới nhìn xuống đứa trẻ trên tay mình, em bé có màu da mật ong, miệng mở to khóc mếu, hai bàn tay giãy giụa rất hăng. Kì Lạc đang lồm cồm đứng lên liền bị Trát Phi đạp mạnh vào hai chân khiến hắn đau đớn thét lên.
Khả Hoan lúc này đang nằm trên giường mơ màng chợp mắt một lúc, chợt nghe thấy tiếng em bé khóc thét rồi tiếng Kì Lạc kêu thảm thiết, lòng cô run lên rồi nhanh chân bước ra ngoài.
Vừa ló mặt ra phòng ngòai cô gần như chết đứng như tượng đá, không biết nói gì, không biết làm gì .. đến cả mở miệng hỏi một câu cũng không thể. Em bé vẫn khóc ngặt nghẽo như trước mặc kệ cha mẹ cậu đang đứng sững nhìn nhau như hai pho tượng.
Trát Phi thì không chết sững như thế, hắn liên tục táng thêm cho Kì Lạc vài quyền khiến Kì Lạc bị đau thét lên thảm thương và quay về phía Khả Hoan cầu xin. Có lẽ lúc này chỉ có cô mới có thể cứu hắn được.
Đầu gối của Khả Hoan bị Kì Lạc đụng phải, cô mới giật mình khôi phục phản ứng cúi đầu nhìn xuống Kì Lạc lúc này đã máu me đầy mặt. Trát Phi không đợi Khả Hoan kịp hành động gì đã tóm chặt hai cổ chân của Kì Lạc lôi mạnh ra, sau đó bắt hai tay Kì Lạc ra sau lưng.
Khả Hoan hoảng hốt kêu to: “Không, dừng tay”. Nói xong lao về phía Trát Phi ngăn cản. Thuận tay Trát Phi quay ra cho cô ăn ngay một phát tát, Khả Hoan lập tức ngã lăn ra đất.
Tạp Trát Nhân vừa giận vừa xót Mèo con, hắn hận không thể một tay xé nát Kì Lạc ra thành trăm mảnh, lại càng hận Mèo con dám xông ra che chở cho tên khốn khiếp kia.
Nhìn thấy Trát Phi lăm lăm chuẩn bị xuống tay đánh chết Kì Lạc tại chỗ, Khả Hoan cuống cuồng đứng dậy bổ nhào tới trước mặt Tạp Trát Nhân. Tuy rằng từ lúc nhìn thấy Tạp Trát Nhân cô cực kỳ kích động và vui sướng, nếu bây giờ bảo cô chết cô cũng lập tức xin chết vì hạnh phúc nhưng lúc này đây không phải lúc. Cô không thể để Trát Phi giết Kì Lạc được vì hắn là đại ân nhân của mẹ con cô.
Cô có hết sức lay lay tay Tạp Trát Nhân cầu xin: “Đừng đánh anh ấy, xin anh bảo anh ấy dừng tay lại, đừng đánh thầy thuốc Kì Lạc nữa”
Sắc mặt Tạp Trát Nhân trở lên xanh mét và dữ tợn, hắn nghiến răng nghiến lợi nhả ra từng chữ: “Hắn có chết nghìn lần cũng chưa đủ”






Mấy chữ đơn giản đó khiến Khả Hoan như người bị sét đánh trúng, cô không thể tin nổi Tạp Trát Nhân có thể phát ngôn như thế nên trừng mắt nhìn hắn tức giận nói: “Vì sao? Làm sao anh có thể nói như thế được? Anh có biết Kì Lạc thầy thuốc đã cứu con của chúng ta… anh… sao anh có thể …lấy oán trả ân như thế?”
Tạp Trát Nhân nhìn chằm chằm vào Khả Hoan, cất giọng lạnh lùng trầm khàn truy vấn: “Vì sao hắn lại cứu cô? Vì cái gì mà hắn lại cứu con chúng ta? Tôi nhớ rõ lần cuối cùng tôi và cô cùng nhau còn chưa đến 9 tháng, vậy mà đứa trẻ đã được sinh ra rồi, thậm chí vừa rồi chính tai tôi còn nghe hắn xưng “Ba” với đứa trẻ này”
Vài giây sau Khả Hoan mới hiểu được chuyện gì thực sự đang xảy ra, vẻ mặt cô lúc này bừng bừng phẫn nộ, run run nói: “Anh, anh nói thế là ý gì? Anh làm sao có thể nghi ngờ…. nghi ngờ…. em cùng anh ta….”
Tạp Trát Nhân lạnh lùng ngắt lời cô: “Tôi chỉ biết một điều đó là một thằng đàn ông Ả rập sẽ không bao giờ vô duyên vô cớ nuôi con hộ thằng đàn ông khác, và hơn nữa, một thằng đàn ông Ả rập lại càng không bao giờ có thể thờ ơ trước việc người đàn bà của mình lao vào vòng tay thằng đàn ông khác”
Tiếng trẻ con khóc càng to hơn, em bé xem chừng bị khàn đặc cổ vì hết hơi, Khả Hoan đành cắn răng ôm lấy em bé từ tay Tạp Trát Nhân vỗ về cưng nựng. Cô đau lòng ngước mắt oán giận nhìn hắn: “Quả thật không thể nói lý lẽ với anh, nếu anh không tin em, em cũng không còn gì để nói. Nhưng Kì Lạc thầy thuốc là vô tội, nếu các anh đánh chết anh ta, sớm muộn cũng sẽ hối hận”. Nói xong nước mắt tràn mi rơi xuống, cô không rõ nước mắt này là do tủi thân hay do đau lòng cho Kì Lạc nữa.
Nhìn Khả Hoan phô bày hai bầu ngực sữa trắng nõn chăm chú cho con bú, Tạp Trát Nhân không thèm để ý tới thái độ của Khả Hoan lên tiếng hỏi: “Bình thường cô cũng cho con bú trước mặt Kì Lạc như thế này à?” Âm điệu của hắn không hề mềm mại chút nào, hắn không thể nào tha thứ cho việc Khả Hoan phô bày bộ ngực trắng muốt đầy đặn này trước mặt bất kỳ tên khốn nào cả.
“Không có”. Sau một lúc Khả Hoan mới nhẹ giọng nói. Nói xong cô lại nhớ tới việc Kì Lạc lâu nay đều rất ý tứ và nh