Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341234
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1234 lượt.
đến trong bữa tiệc rượu lần đó, sắc mặt của Mộc Lương Tây hiện qua chút ưu sầu, so với cô gái trên tờ báo này giống như hai người khác biệt. Một người thiếu nữ đơn thuần tựa như ánh mặt trời, còn một người là phụ nữ trong mắt chỉ tràn ngập hoài niệm, nhưng hoá ra bọn họ lại là cùng một người
Mỗi người đều có cách sống của riêng mình, dù đúng hay sai, dù cho lúc nào cũng bị người khác đánh giá nhưng có thật sự vui vẻ hay không cũng chỉ có bản thân họ mới biết, bạn cho rằng cô ấy sống rất đáng thương nhưng kì thực cô ấy đã từng hơn bạn
Nhâm Niệm đi ra khỏi công ty thì nghe thấy tiếng còi xe không ngừng vang lên, cô nhịn không được ngẩng đầu nhìn về phía thanh âm phát ra, Chu Gia Trạch đang hạ cửa sổ xe xuống, lộ ra khuôn mặt đường nét rõ ràng, ánh mắt của anh rất có lực uy hiếp, làm cho cô muốn xoay người đi cũng không được
Bị anh nhìn hồi lâu, hơn nữa đồng nghiệp của cô cũng bắt đầu đi ra, lúc này cô mới đi về phía anh, ngồi vào xe của anh
Cô đã lặp đi lặp lại nhiều lần, không muốn suy nghĩ đến chuyện vì sao anh không xuất hiện, hay nghĩ về những gì anh đã nói với cô nhưng anh cứ thế, luôn xuất hiện một cách đột ngột
Chu Gia Trạch lái xe rời đi, sau đó nhìn cô qua kính chiếu hậu: “Gần đây công ty tôi có chút việc”
Cô vốn không định trả lời nhưng lại phát hiện anh đang nhìn cô, nên đành phải kìm nén nói: “Ừ”
“Tôi vừa đi công tác về, hôm nay mới đến nơi”
Lúc này, Nhâm Niệm mới chăm chú nhìn anh, anh đang giải thích với cô nguyên nhân vì sao mấy ngày nay anh không xuất hiện sao? Cô nhanh chóng thu hồi tầm mắt, sau đó mím môi, thanh âm lại trầm thấp:
“Anh không cần nói với tôi những điều này”
“Tôi tưởng là ngày đó tôi đã nói rất rõ ràng”
Nghe như vậy, trong lòng cô lại dâng lên một cỗ cảm xúc đối nghịch, cô nói: “Vậy thì sao, làm người phải có thứ tự trước sau, quan hệ của tôi và Trần Trác đang tốt lắm”
Chu Gia Trạch nhìn cô vài lần: “Thứ tự trước sau? Nhưng người trong lòng em là tôi”
Anh có thể nói ra điều đó mà không cảm thấy xấu hổ một chút nào, giọng nói tự tin làm cô muốn mở miệng phản bác cũng không được. Hơn nữa anh hoàn toàn không lo lắng mối quan hệ giữa cô và Trần Trác, nếu như anh đã chủ động tiếp nhận cô thì cô cũng nên đồng ý, những chuyện khác anh không quan tâm cũng không muốn nghĩ đến
Huống hồ, cô cảm thấy lời anh nói cũng là sự thật
“Nói chuyện đi” Chu Gia Trạch nhìn cô, anh đã gợi ý rồi, bây giờ việc cô nên làm là tiếp tục đề tài
“Nói cái gì?”
Dường như quả thực không có gì để nói, anh ho khan một tiếng: “Nói vì sao em lại thích tôi?”
Anh cảm thấy bọn họ nên tìm hiểu lẫn nhau, đương nhiên đây cũng là điều kiện tiên quyết trước khi bọn họ muốn ở bên nhau
Nhâm Niệm cắn môi: “Quên rồi”
“Chuyện như vậy mà em cũng có thể quên”
“Chẳng những có thể quên mà còn có thể biến thành không thích”
Giọng nói của cô trở nên hơi nặng nề, cô cũng hy vọng mình có thể làm được.
Sắc mặt Chu Gia Trạch rõ ràng trở nên không tốt, anh cảm thấy cô thật sự rất khó hiểu, lúc thì đeo đuổi anh không bỏ làm anh cảm thấy mình đã bị cô cuốn hút, lúc thì nói buông tay thì buông tay ngay, cho dù anh đã bày tỏ thái độ nhưng mà cô vẫn như vậy. Chẳng lẽ đây gọi là ỷ được yêu thương mà kiêu ngạo?
Anh vứt bỏ suy nghĩ ấy, bây giờ anh đang nghĩ bọn họ có thể làm gì… Ăn cơm, xem phim? Đó là những chuyện hồi đại học anh mới làm
Lúc anh đang do dự thì đã đến dưới lầu khu nhà trọ của cô rồi
Nhâm Niệm làm bộ như muốn xuống xe, Chu Gia Trạch muốn gọi cô lại nhưng nhìn thấy dáng vẻ như muốn chạy trốn của cô thì lại cảm thấy phiền, anh do dự một chút, sau khi cô xuống xe không ngờ anh lại gọi cô:
“Không bằng chúng ta đi ăn cơm đi?”
Thái độ của anh đã rất thấp, rất thấp rồi
Nhâm Niệm chậm rãi xoay người nhìn anh: “ Dựa vào cái gì?”
Anh ngạc nhiên
“Anh cảm thấy chỉ cần anh mời thì tôi sẽ nể mặt anh mà đi cùng anh phải không?”
“Sao em lại nghĩ như vậy?” Trên thực tế anh không nghĩ xa như vậy
Nhâm Niệm cười cười: “Vậy anh nói xem, anh định dùng thân phận gì để mời tôi ăn cơm?”
Chu Gia Trạch cảm thấy không hiểu ra sao cả nhưng anh vẫn trả lời cô, dùng tính kiên nhẫn tốt nhất của mình:
“Tôi không phải đã nói sao? Quan hệ của chúng ta bây giờ là người yêu”
Anh nói như vậy cho nên xác định quan hệ là như vậy, Nhâm Niệm cảm thấy dở khóc dở cười
“Nói như vậy anh muốn tôi trở thành bạn gái của anh?”
Chu Gia Trạch suy nghĩ hai giây rồi gật đầu
“Vậy anh xin tôi đi”
Anh kinh ngạc trừng mắt nhìn cô
“Xin tôi trở thành bạn gái của anh đi”
Nhâm Niệm dằn lại cảm xúc, nghe Chu Gia Trạch giải thích, trọng tâm câu chuyện luôn xoay quanh bọn họ nên cho đối phương một cơ hội, bất luận lúc trước đã xảy ra chuyện gì, anh hy vọng họ sẽ bỏ qua hết, anh có thể làm quen lại với cô sau đó tìm hiểu về cô mà cô cũng có thể gần gũi anh hơn, để biết rõ con người anh như thế nào
Những lời khác, cô nghe không rõ lắm nhưng có câu cuối cùng lại nghe rất rõ, anh nói: Nhâm Niệm, tôi nghĩ tô