Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Ngừng Yêu

Không Thể Ngừng Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341232

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1232 lượt.

mẹ, cho đến bây giờ, anh chỉ có nghĩa vụ thông báo với người khác chứ không tiếp nhận đề nghị
Đối với thái độ của Chu Gia Trạch, bà nội Chu cũng không có phản ứng gì, chỉ kéo tay cháu nội mình:
“Nếu như cháu thật lòng muốn nắm tay Tiểu Niệm thì hãy nghiêm túc đối xử tốt với nó, không thể bắt nạt nó, nếu không bà nội cũng không đứng về phía cháu”
Chu Gia Trạch cười cười với bà nội: “Tay đã nắm rồi, bà nội nói nên làm cái gì bây giờ?”
Bà nội Chu đành phải thở dài, bà với con dâu sẽ cùng khuyên con trai mình
Chu Gia Trạch chuẩn bị lên lầu 2 thăm Nhâm Niệm, vừa mới tới hành lang, di động vang lên
Điện thoại của Chu Gia Dao, anh nhịn không được cười cười, cả nhà đều rất cưng chiều cô em gái này
“Anh ba, em muốn nói với anh một chuyện”
Chu Gia Dao còn đang thở phì phò, đại khái là do cô suy nghĩ thật lâu, cuối cùng cũng có dũng khí nói với anh
“Đúng lúc anh cũng có chuyện nói với em” Chu Gia Trạch cười cười, giọng điệu hòa nhã nói:
“Anh với Nhâm Niệm ở bên nhau rồi”
Thanh âm của Chu Gia Dao run run: “Anh với Nhâm Niệm ở bên nhau rồi?’
“Ừ”
Anh sửng sốt một chút: “Vừa rồi em muốn nói gì?”
“Vậy còn chị Tâm Dịch thì sao? Anh đặt chị ấy ở chỗ nào?”
“Dao Dao, con người cần phải đi về phía trước, đời người chỉ có thể nhìn thẳng về phía trước, không thể cứ nhìn mãi về quá khứ”
“Anh ba, anh làm em thất vọng quá”
Anh nhìn di động trong tay, người bị anh làm thất vọng thật nhiều,nhưng có quan hệ gì. Từ trước đến nay anh cũng không định làm một người lương thiện, vĩ đại, anh chỉ thầm nghĩ làm một người ích kỉ là được rồi






Nhâm Niệm không biết Chu Gia Trạch đã nói chuyện với người nhà mình thế nào, khi Chu Gia Trạch gọi cô ăn cơm cũng chưa giải thích gì, lúc cô xuống lầu thì tất cả vẫn bình thường như trước
Chu Gia Dực và Hàn Giai Giai cũng đã trở về, không biết là bị cố ý gọi về hay chỉ là trùng hợp, Nhâm Niệm rất khó đem chuyện này liên tưởng đến hai chữ ngẫu nhiên. Cô vẫn chưa chuẩn bị thì ánh mắt đánh giá của mọi người đã lần lượt kéo đến, nhưng vẻ mặt cũng không có gì lạ, yên tĩnh đến bất thường làm cô thấp thỏm không thôi
Chỉ có điều theo cô nghĩ, loại im lặng bất thường này còn tốt hơn mọi người đánh giá nhìn cô chằm chằm
Cô ăn từng ngụm, từng ngụm đồ ăn, bầu không khí kì lạ nói không nên lời này làm cho thần kinh của cô căng thẳng. Mãi đến khi Chu Gia Trạch kéo kéo tay áo của cô, Nhâm Niệm mới từ trong mờ mịt phục hồi tinh thần lại
Ánh mắt Chu Gia Trạch dừng ở trên mặt của cô vài giây, sau khi xác định cái gì, mới mở miệng nói:
Cô hơi khép hờ mắt, cũng không phải không có ai không thể ảnh hưởng tới anh
Lúc cô nâng đầu lên thì vẻ mặt đã khôi phục như bình thường, cô không biết những người thường hay nhấn mạnh: “Tôi không để ý đến quá khứ của anh” có phải giống như cô thỉnh thoảng sẽ ngẩn người, suy nghĩ đến những chuyện kia, tự giày vò mình hay không?
“Người nhà anh cũng không phải lũ lụt thú dữ, vừa rồi em biểu hiện lo sợ bất an như thế làm cái gì?”
Cuối cùng Chu Gia Trạch cũng mở miệng, có lẽ trong lòng đã cười nhạo bộ dạng ngẩn người của cô đủ rồi
Nhâm Niệm tự an ủi mình, cười rực rỡ với anh, học dáng vẻ bình tĩnh, lạnh nhạt của anh nói:
“Ai, đã thành công gạt được anh rồi, em đang giả vờ làm con cừu nhỏ”
“Kỹ thuật diễn còn cần phải nâng cao, tốt nghiệp ở trường nào, mau khai tên ra, để trường học đỡ phải lầm lỡ thế hệ sau”
Nhâm Niệm hừ hừ 2 tiếng: “Em tự học”
Lúc này, Chu Gia Trạch nhịn không được cười lên tiếng
Nhưng Nhâm Niệm lại nghĩ khác, trong quá khứ, cô cũng không nghĩ nhiều về cha mẹ của anh, mặc dù có lúc tiếp xúc với họ, lũ lụt thú dữ trong lòng cô lúc đó là Chu Gia Trạch, thân phận con người thay đổi, thật sự rất kì lạ, hiện tại cô cảm thấy khi ở bên anh thật nhẹ nhàng, nếu như là lúc trước, cô sẽ không nghĩ đến bọn họ lại có ngày hôm nay
Chỗ thần kì nhất của cuộc sống có lẽ là ở chỗ này, mãi mãi không đoán được tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì, cảm giác không biết và chờ mong luôn được lấp đầy
Đến phía dưới nhà trọ của cô, Chu Gia Trạch lái xe chậm lại, sau đó cùng cô xuống xe, Nhâm Niệm vốn muốn để cho anh trực tiếp trở về, nhưng khi nhìn thấy anh xuống xe, cô lập tức bóp chết ý niệm đó. Anh tựa hồ muốn đưa cô lên lầu, cô cười cười, cảm thấy kỳ thật điều đó cũng không cần thiết
Cô đi ở phía trước, đi vào cao ốc của khu nhà trọ, cô vươn tay định ấn thang máy nhưng động tác của anh còn nhanh hơn, cô đành rút tay lại, cô khó hiểu nhìn anh, anh lại kéo tay cô đi về phía thang lầu, cô không hiểu anh có ý tứ gì
Thang lầu nhất định ít người đi, chân giẫm lên trên phát ra tiếng bước chân rất nặng, hơn nữa không có đèn hiện ra bầu không khí kì lạ, thực có chút ảo giác như đoạn dạo đầu của phim ma
Lòng của Nhâm Niệm dừng một chút, tay anh đụng phải tay cô, đan vào nhau nắm chặt
Đây không phải là lần đầu tiên nắm tay, nhưng đây là lần đầu tiên làm cho tim cô đập rộn lên, giống như có cái gì đó khiến cho đoạn phim chiếu chậm dần, để cho cô