Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Ngừng Yêu

Không Thể Ngừng Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341219

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1219 lượt.

hiếm thấy: “Em giống người keo kiệt như vậy sao?”
“Không giống, em làm sao giống”
Chu Gia Trạch nhìn cô không còn đổ mồ hôi lạnh, trong lòng cũng yên tâm rất nhiều: “Em chính là một cô gái keo kiệt”
Nhâm Niệm khẽ cắn môi, thật sự muốn dùng gối đầu đánh anh một cái, nhưng trong lòng có cái gì đó nhắc nhở cô, tâm tình bây giờ của cô không tệ
Chu Gia Trạch cầm điện thoại, ra hiệu với cô một chút. Cô gật đầu, biết anh gọi điện thoại về nhà nói rõ tình hình, nếu không lại khiến mọi người nghĩ ngợi
Trong nhà, sau khi nhận được điện thoại cũng không có phản ứng gì lớn, bà nội Chu kiên trì nhận điện thoại hỏi tình huống hiện tại của Nhâm Niệm, sau khi biết được không có gì đáng ngại mới dặn dò Chu Gia Trạch phải chăm sóc Nhâm Niệm thật tốt, nếu như Nhâm Niệm gầy đi, bà sẽ tìm anh tính sổ, làm cho Chu Gia Trạch bất bình kêu: “Bà nội, thật ra bà cũng đừng giấu cháu, Nhâm Niệm mới là cháu ruột của bà, còn cháu chỉ được bà nhặt về, đúng không?”
“Cháu, xú tiểu tử này”
Chu Gia Dao thấy bà nội tươi cười đầy mặt cúp điện thoại, nhịn không được mở miệng nói:
“Thật không ngờ quan hệ của bọn họ lại tốt như vậy”
“Tiểu tử này rốt cuộc cũng thông suốt rồi, Tiểu Niệm là một cô gái tốt như vậy, nếu như nó không trân trọng thì còn trân trọng ai nữa…”
Chu Gia Dao cảm thấy có thứ gì đó nghẹn lại trong cổ họng, làm thế nào cũng không phun ra được, mắc kẹt ở đó rất khó chịu. Bữa cơm này, cô cố gắng cười nói về tình hình hiện nay của mình, cố gắng tỏ ra thật bình thản
Cô ăn đến khuya, đề tài câu chuyện đều xoay quanh trên người cô. Ăn cơm xong, cô muốn đi ngủ, bọn họ cũng không muốn cô bị lệch múi giờ, bảo cô nghỉ ngơi sớm một chút, cô cầm điện thoại chạm đến số điện thoại của anh ba, thở dài một tiếng
Đúng lúc này, di động lại vang lên
Đối phương chỉ đơn giản thông báo với cô: “Phẫu thuật rất thành công, em không cần quá lo lắng, bây giờ cần quan sát thêm, kết quả cụ thể vài ngày nữa sẽ thông báo cho em”
Chu Gia Dao nắm chặt di động trong tay, cắn chặt môi: “Cảm ơn, hãy chăm sóc cho chị ấy”
Cúp điện thoại, cô lại lắc đầu, thở dài. Xem đi, phụ nữ vẫn luôn si tình hơn so với đàn ông, có lẽ đàn ông si tình trong chốc lát, bên cạnh có thể thay đổi một người phụ nữ khác
Si tình thật đáng thương biết bao






Sau khi Nhâm Niệm truyền nước biển xong, cả người thư thái hơn nhiều, ít nhất đầu cũng không còn đau như trước. Chu Gia Trạch vẫn luôn đỡ cô, cảm giác giống như cô là một người bệnh yếu ớt, vô lực, phải dựa vào anh. Cô muốn nói bệnh của mình cũng không nghiêm trọng như vậy nhưng cách làm của anh rất khoa trương, cô suy nghĩ một chút rồi không nói gì nữa. Cô có thể cảm nhận được sự vững vàng trên người anh nên đêm nay cũng không cô tịch nữa, đèn đường bệnh viện lu mờ, ảm đạm, thưa thớt bóng người, cô thoáng dùng sức nắm lấy cánh tay của anh, lòng trở nên kiên định không ít
Trước đây, cô chỉ có thể cô đơn quấn mình ở trong chăn, đầu óc hỗn độn, chỉ có thể mệt mỏi xua đuổi sự khó chịu trong cơ thể, nằm đợi bình minh kế tiếp bắt đầu. Bây giờ, cuối cùng cô cũng không còn một mình trong đêm tối, cũng không cần tự mình nhắm mắt lại ép buộc bản thân đi vào giấc ngủ, càng không cẠhốt hoảng
Cô muốn nói cảm ơn nhưng lại không nghĩ sẽ nói, khóe miệng mang theo ý cười, chứng tỏ bây giờ tâm tình của cô không tệ
Bọn họ ở cửa bệnh viện gọi xe về dưới khu nhà trọ, sau khi xuống xe, cô níu tay anh không rời, bảo anh ngồi xổm xuống cho cô leo lên lưng anh để anh cõng cô lên lầu
Sau khi Chu Gia Trạch đi vào thì oán trách một trận: “Quả nhiên là hai đãi ngộ, trước đây em đau lòng anh, yêu thương anh, bây giờ lại sai anh như nô dịch”
Thanh âm tự tin như vậy phát ra từ miệng anh không làm cô cảm thấy phản cảm, thậm chí vì phần tự tin kia mà tim cô đập rộn lên, cô càng ôm anh chặt hơn, cười không nói chuyện
Đúng vậy, em phải đi nơi nào tìm được người khiến em yêu sâu sắc như anh
Ngày thứ hai, Nhâm Niệm với Chu Gia Trạch cùng nhau trở về Chu gia, hôm qua bởi vì cô ngã bệnh làm cho Chu Gia Trạch không có trở về, cô rất lo lắng. Nhưng bọn họ lại không hề không vui, mà ngược lại còn hỏi thăm bây giờ cô cảm thấy như thế nào, cô nói chỉ bệnh vặt, lúc này, mọi người mới ngừng hỏi thăm sức khoẻ của cô
Đã thật lâu, Nhâm Niệm không gặp Chu Gia Dao, tuổi của các cô cũng ngang nhau nên mọi người luôn cố gắng để hai người ở cùng một chỗ, bảo Nhâm Niệm hãy đi với Chu Gia Dao nhiều hơn, cô ấy vừa mới trở về, có nhiều thứ cũng không rành lắm
Nhâm Niệm nhìn Chu Gia Dao, dáng dấp cũng không thay đổi gì nhiều nhưng khí chất lại thay đổi rất nhiều. Trong quá khứ, Chu Gia Dao là người hồn nhiên, hoạt bát, thường đưa ra rất nhiều ý kiến, nhưng hiện tại Chu Gia Dao tựa hồ đã trầm ổn hơn, ngay cả nụ cười cũng mang theo vài phần xa cách, cảm giác này hơi giống với dáng vẻ của Chu Gia Trạch khi đối diện với người khác
Bây giờ trong lòng cô, Chu Gia Dao như một người khác, cảm giác phiền muộn nhàn nhạt truyền đến, nơi ngực trái hơi đau đớn
“V