XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Ngừng Yêu

Không Thể Ngừng Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341178

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1178 lượt.

hổ, nếu như cô ấy còn sống… Với anh thật cảm động, cô ấy có thể lựa chọn làm nhiều như vậy vì anh. Anh có hỏi qua chính mình: “Nếu như anh kiên định chờ cô ấy thì sao?” và anh biết rõ trên thế giới này không có nếu như”
“Bất kể em tin hay không tin, anh chưa từng có suy nghĩ chia tay với em để tái hợp với cô ấy”
Tay Nhâm Niệm siết thật chặt nhưng cũng không nói lời nào
“Vừa rồi…” Chu Gia Trạch hết than lại thở: “Khi mua cháo trở về, anh đụng phải cô ấy, cô ấy nói với anh, cô ấy vì anh đã trả giá nhiều như vậy, làm nhiều chuyện như vậy, ý niệm đầu tiên của anh không phải là cảm động cũng không phải cảm thấy mình thật hổ thẹn mà anh nghĩ đến khi anh bị thương, phải vào bệnh viện mấy ngày, cô ấy ngã bệnh thà một mình bỏ đi nước ngoài cũng không nói sự thật với anh để bọn anh cùng nhau đối mặt, từ trong tiềm thức cô ấy đã không tin tưởng anh. Khi ở bệnh viện, trong khoảng thời gian anh bị thương, anh cũng từng nghĩ nếu như anh thật sự bị tàn phế, anh cũng nhất định rời xa cô ấy, anh cũng không lòng tin với cô ấy… thì ra bọn anh đều giống nhau” Anh dời tầm mắt nhìn về phía khuôn mặt cô:
“Mà anh nghĩ, nếu như anh bị tàn phế, ngoại trừ bố mẹ sẽ không bỏ rơi anh, người anh nghĩ đến chính là em… Trước đây anh thật hèn hạ, làm sai rất nhiều chuyện, nhưng mà từ bây giờ anh muốn chung sống với em thật tốt, em có thể cho anh một cơ hội không?”
Nhâm Niệm cong cong khóe miệng, hơi muốn cười, sau khi anh bị tổn thương mới nghĩ đến cô, chẳng lẽ cô nên cảm thấy vinh hạnh sao?
Nhưng cô không muốn nói chuyện, một chút cũng không muốn






Nhâm Niệm vẫn kiên trì muốn xuất viện, Chu Gia Trạch khuyên bảo vô hiệu, Nghê Vân cũng tới một chuyến, khuyên nhủ thế này thế kia. Nếu hiện thực đã như vậy, phụ nữ làm gì cũng phải suy nghĩ nhiều. Cuộc đời vốn ngắn ngủi, hà tất vì những chuyện không thoải mái mà luôn canh cánh ở trong lòng, Nhâm Niệm nhẫn nại nghe nhưng vẫn không nói được lời nào. Thái độ cô như vậy cũng làm Nghê Vân nở nụ cười, sau đó vỗ bả vai Chu Gia Trạch nói, bọn họ đều đã nhìn nhầm, xem ra sau này Chu Gia Trạch cũng sẽ chịu không ít thiệt thòi
Nhâm Niệm không muốn đi nghe bọn họ khuyên bảo giống như phiên dịch là có thể thành công được, bởi vì cô gắt gao muốn giữ lấy Chu Gia Trạch cho nên nếu anh đã quay đầu lại, cô cũng không muốn so đo tính toán những chuyện đã qua.
Cô kiên trì muốn xuất viện, sau khi khuyên bảo không có hiệu quả, Chu Gia Trạch đành đưa cô về. Cô không biết bây giờ mình đang muốn cái gì, con người có khi thích để tâm vào những chuyện vụn vặt sẽ không cảm giác được ý nghĩa của cuộc sống, đúng giờ ăn cơm, đúng giờ đi ngủ… Một ngày rồi lại một ngày, nếu như còn muốn theo đuổi ý nghĩa của cuộc sống thì không thể tiếp tục cuộc sống như thế nữa. Cô tựa vào cửa sổ xe nghĩ cả đời này mình vẫn luôn bình đạm tiến lên phía trước, sau đó cha mẹ đều mất, bị thân thích chiếm hết tài sản, nhưng cô không thể trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ đoạt lại những thứ thuộc về mình
Cũng không biến thành một cô gái lương thiện trong lòng người khác, suy nghĩ như vậy cũng thật thất bại
Cô khẽ cười khổ, đến nỗi hoài nghi chính mình, rốt cuộc cô thích anh ở điểm nào?
“Anh về đi… Em tự đi lên” Cô nhìn anh nửa ngày rồi gật đầu, ý bảo mình sẽ tự đi lên
Nhìn qua, không có gì không bình thường nhưng đây là bình thường đến quá mức sẽ trở nên bất thường
Chu Gia Trạch một tay nắm lấy tay cô, cô quay đầu cùng anh bốn mắt nhìn nhau, lực kéo cánh tay của anh rất nhẹ: “Anh đưa em lên”
Nhâm Niệm thu hồi tầm mắt, không nói được
Anh im lặng đi theo phía sau cô, cách đèn đường càng ngày càng xa, 2 bóng dáng càng ngày càng dài, bóng tối càng lúc càng mờ nhạt
Đi tới cửa, cô lấy chìa khóa ra mở cửa, anh mím chặt môi: “Còn có chỗ nào không thoải mái không?”
Oanh một tiếng, cửa bị đẩy ra, cô đi vào trong: “Cám ơn anh đã đưa em về”
Giọng điệu xa lạ đến cực điểm, anh chợt cảm thấy hoảng hốt, ngăn cánh cửa không cho cô đóng lại: “Giữa chúng ta có cần nói cảm ơn không?”
“Lễ phép là loại thói quen rèn luyện hằng ngày, truyền thống mấy nghìn năm văn hiến, bất luận người nào cũng có thể sử dụng” Cô nói xong, lời nói như giả như thật
“Giữa chúng ta không cần” Anh kiên định nhìn cô
Giống như giằng co, đột nhiên cô cảm thấy hứng thú, buông lỏng tay xuống. Anh thuận thế đi vào: “Hôm nay trễ rồi, anh không về nữa”
“Nhà anh?” Cô nhẹ nhàng nói, lời nói vốn mang theo tức giận nhưng vì quá mức bình tĩnh nên lộ ra vài phần quỷ dị
Anh tìm ở trên người hồi lâu, sau đó quơ quơ chìa khóa trước mặt cô, có chìa khóa đại biểu cho quyền lợi của anh, hành vi ấu trĩ như vậy thật là buồn cười, cô rất nhanh quay đầu đi
Cô giống như bình thường vậy, để chìa khóa sang một bên rồi lên giường nằm. Có một khoảng thời gian, cô rất chờ đợi giấc ngủ, bởi vì khi mở mắt ra sẽ là một ngày mới, một hy vọng mới
Chu Gia Trạch rửa mặt xong cũng nằm xuống trên giường cô. Cô trở mình theo bản năng đưa lưng về phía anh, Chu Gia Trạch nằm một lát thì lật ng