Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Ngừng Yêu

Không Thể Ngừng Yêu

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015

Lượt xem: 1341170

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1170 lượt.

của bệnh viện, em không thể nào tin được, cho đến khi chẩn đoán hết lần này đến lần khác, em muốn đi tìm anh, em vẫn cho là em không sợ chết, nhưng trong giờ phút ấy, em cảm thấy sợ hãi… Em đi tìm anh, lúc ấy anh cứ ngồi trên ghế dựa xoay tươi cười trước sau như một, bất kham và sang sảng, ánh mắt híp lại, em đến gần anh nhìn thấy anh lật qua lật lại một quyển tạp chí giới thiệu áo cưới cô dâu, anh hỏi em thích bộ nào, hợp ý bộ nào anh sẽ mua cho em… Khi đó em cười nhưng xoay người thì em khóc”
Anh nói: Vợ à, em thích bộ nào, nhìn trúng bộ nào thiếu gia sẽ mua cho em
“Em không ngờ anh lại đau khổ như vậy, thật sự không ngờ, anh có biết em nằm trên giường bệnh cảm thấy khó chịu như thế nào không? Mỗi ngày đối mặt với các loại dụng cụ, em sợ chết, em thật sự rất sợ”
“Khi đó em muốn, em muốn anh ở bên cạnh em, rất muốn… Nhưng mỗi lần tỉnh lại, anh đều không có ở đây…”

Chu Gia Trạch từ từ nghe, trong phòng bệnh chỉ có tiếng của một mình cô, bầu không khí cả căn phòng tựa hồ đều bị bao phủ trong sự bi thương của cô, cuối cùng cô nhìn anh với ánh mắt nồng nhiệt, nhìn chằm chằm vào anh dường như muốn thiêu cháy anh
Cô vì anh làm nhiều như vậy, anh còn đối với cô như thế, anh quả thực chính là một tên cặn bã
Từ cái nhìn và góc độ của một người đàn ông cặn bã, hẳn là như thế này.. Cô bị ốm không phải do anh gây ra, cô lựa chọn gánh vác một mình không phải do anh yêu cầu, dựa vào cái gì đến cuối cùng tất cả hậu quả đều do anh gánh chịu?
“Nghỉ ngơi cho tốt, đừng làm chuyện điên rồ nữa” Anh hoàn toàn không biết mình phải nói cái gì hoặc là nên nói cái gì mới ổn, nếu có người vui lòng dạy cho anh nói thì anh cũng sẽ rất sẵn lòng rập khuôn lặp lại y nguyên
“Anh thật ác độc” Cô đột nhiên tức giận nói
“Ừm” Anh gật đầu: “Còn rất xấu xa… Em nên tìm người đàn ông xem em quan trọng như sinh mạng, chứ đừng nên giống như anh vậy, dễ dàng vứt bỏ em”
Thẩm Tâm Dịch gắt gao trừng mắt nhìn anh: “Chu Gia Trạch, anh xứng đáng với em sao? Anh không thấy có lỗi với em sao?”
Không phụ lòng em sao? Thực xin lỗi sao?
Thật ra có nợ nhiều lắm, nợ hay không nợ ý nghĩa cũng giống nhau, không nợ thì không cần trả, còn nợ quá nhiều thì trả không nổi, cũng không muốn trả, dù sao đều trả không nổi hà tất phải cố gắng làm gì…
Coi như anh thiếu nợ cô đi!
Chu Gia Trạch chợt tỉnh lại, không hiểu sao chân bị co rút một chút, khi tỉnh lại thì trán đều là mồ hôi, khi tầm mắt dừng lại trên người Nhâm Niệm đang sắp chén trên bàn cơm thì rốt cục thở ra một hơi, tâm an tĩnh lại
Anh nằm mơ, một giấc mơ rất kì lạ
Anh mơ thấy mình đi đến một nơi rất xa lạ, hoàn toàn chưa đi đến nơi ấy nhưng bên trong rất đẹp, phong cảnh như tranh, không khí lại tươi mát, anh đứng ở một chỗ nào đó. Bỗng nhiên động đất, núi rung, anh muốn chạy nhưng chân làm thế nào cũng không nhúc nhích được, sau đó có rất nhiều thứ ngã xuống che phủ lên trên người anh, muốn chôn sống anh, phạm vi lở núi rất lớn, có rất nhiều thứ đè lên người anh
Anh nghe được có người đang khóc, anh tựa hồ nghe Thẩm Tâm Dịch gọi tên của anh, anh muốn nói anh bị chôn ở dưới này, muốn ai đó biết hãy lôi kéo anh ra ngoài
Nhưng anh nói không nên lời, từ từ thanh âm kia cũng càng ngày càng xa rồi
Sau đó, có người đào thứ gì đó chôn ở trên người anh, thật lâu thật lâu, rốt cuộc anh cũng có thể mở to mắt, hóa ra anh còn sống, có một đôi tay duỗi về phía anh, trên tay tất cả đều là hỗn hợp máu và nước bùn, thậm chí hoàn toàn nhìn không ra đó là một đôi tay, nhưng anh vẫn chìa tay của mình ra, đột nhiên anh khóc, bởi vì anh có thể nhận ra đôi tay này, anh cho rằng tay người đó sẽ luôn nắm chặt tay anh đến cuối cùng
Sau khi tỉnh lại, anh có chút kinh ngạc
Giấc mộng kì lạ nhưng anh hai của anh… Có lẽ chính là chết như thế này, đi đến cảnh khu gặp phải động đất không có trở về, nhưng trong mộng, cảnh lại chân thật như vậy, dường như anh đã trải qua một hồi sống chết
Anh ngơ ngác nhìn Nhâm Niệm, nhìn cô múc cháo, trên mặt rốt cuộc cũng nở nụ cười
“Qua đây ăn đi” Nhâm Niệm liếc anh một cái
Trong miệng Chu Gia Trạch khô khốc, muốn nói gì nhưng cũng không nói ra được
Anh cảm thấy mình thật là khác người, anh muốn nói cảm ơn cô nhưng cô lại lôi kéo anh một phen
Nhâm Niệm cảm nhận được ánh mắt kì lạ của anh, nhìn anh một lúc lâu: “Làm sao vậy?”
Anh đi qua ngồi vào bên cạnh bàn ăn: “Hôm qua anh… đến bệnh viện”
Tay của Nhâm Niệm ngừng lại một chút, nhưng vẫn gật đầu: “Ừ”
“Cô ấy nằm viện, có phần nghiêm trọng… Nhưng không có nguy hiểm đến tính mạng, anh chỉ đi thăm”
Cô vẫn gật đầu
“Anh nói với em chính là hy vọng, sau này chuyện đó không trở thành khúc mắc giữa chúng ta, cho dù là một người bạn gặp chuyện anh cũng sẽ làm vậy chứ quả thật không có ý nghĩa gì khác”
“Vì sao phải nhập viện?” Nhâm Niệm đặt chén trước mặt anh
Đôi mắt anh xoay xoay: “Tự sát”
Nhâm Niệm mở to 2 mắt nhìn anh một cái: “Ừm, ăn cơm đi”






Nhâm Niệm và Chu Gia Trạch vẫn sống chung với nhau kh


Snack's 1967