Phúc Hắc Tổng Giám Đốc, Đừng Ăn Ta
Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 03:00 22/12/2015
Lượt xem: 1341323
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1323 lượt.
ngủ sao? Em giúp anh tắt điện thoại”
Nghe cô nói như vậy, ánh mắt anh đột nhiên mở to nhìn cô chằm chằm, tựa hồ muốn nói gì đó nhưng cuối cùng lại thôi
Nhâm Niệm cũng không cho rằng tắt di động của anh có thể ngăn cản anh không đến bữa tiệc đính hôn của Thẩm Tâm Dịch, chỉ là thử thăm dò thái độ của anh một chút mà thôi
Lòng của Chu Gia Trạch quả thực rất loạn, lúc này anh cầm lấy tay cô nhắm mắt lại, dường như muốn ngủ một giấc. Anh biết Thẩm Tâm Dịch làm như vậy là muốn bức anh đến. Nếu cô thật sự không hạnh phúc vậy anh cũng có trách nhiệm. Nhưng nếu như anh đi? Cô chỉ biết hết lần này đến lần khác dùng mọi cách để thăm dò giới hạn của anh, mà Nhâm Niệm, cho dù cô không nói nhưng cũng rất để ý?
Trước đây, anh từng nghe người ta nói, lời nói của phụ nữ thật ra là giả, các cô nói không có gì nhưng thật chất không phải không có gì, cô nói không sao không có nghĩa là không sao…
Trong khoảng thời gian này, anh biết hành động của anh không được dứt khoát mới làm cho Thẩm Tâm Dịch cảm thấy cô có sức ảnh hưởng lớn với anh, hết lần này đến lần khác ép buộc anh. Mà Nhâm Niệm cũng không cãi nhau với anh nhưng cô dùng cách của cô để nói cho anh biết, cô không thích anh như vậy, hoặc muốn nói kì thật không có người phụ nữ nào hy vọng người đàn ông của mình bôn ba vì một người phụ nữ khác, bất luận là trên danh nghĩa gì đi nữa
Cũng được, cứ như vậy đi
Thẩm Tâm Dịch chờ anh không được, dĩ nhiên sẽ biết được thái độ của anh, chắc chắn sau này cũng không xuất hiện trường hợp tương tự. Giữa người với người, quá khứ càng tốt đẹp bao nhiêu, càng không thể quay lại bấy nhiêu, rốt cuộc cũng không tìm được cảm giác tốt đẹp của ngày xưa nữa
Anh nghĩ rồi thật sự từ từ ngủ thiếp đi
Nhâm Niệm nhìn dung mạo của anh khi ngủ, khẳng định anh thật sự đã ngủ thiếp đi. Cô rút tay mình ra, cẩn thận vuốt mặt anh, ánh mắt, mũi, làn môi… Thậm chí là mái tóc đen mượt
Đây là anh toàn bộ
Cô nhìn anh, bỗng nhiên rơi nước mắt
Tổn thương người khác rồi tự làm tổn thương mình, có lẽ cô chính là người như vậy!
Bóng đêm dày đặc, trong phòng không có mở đèn, lòng Nhâm Niệm càng ngày càng lạnh, lễ đính hôn bên kia chắc chắn đã kết thúc từ lâu, cũng không rõ kết cục cuối cùng là gì. Người đàn ông bên người cô tựa hồ giật mình, cô lấy tay mở đèn bàn nhỏ bên cạnh, ánh sáng cũng không sáng rõ, ánh mắt thích ứng nhanh hơn
Chu Gia Trạch nheo mắt một chút: “Mấy giờ rồi?”
Nhâm Niệm nhìn anh, trong ánh mắt ẩn dấu rất nhiều cảm xúc: “Bữa tiệc đính hôn… đã kết thúc rồi”
Thân thể Chu Gia Trạch hơi cứng đờ: “Ừ… Anh đói bụng, chúng ta đi nấu cơm đi”
Nhâm Niệm nhìn anh, nhưng không động đậy: “Chẳng qua là đính hôn mà thôi cũng không phải kết hôn”
Anh nhíu mày, dường như không biết ý cô là gì
“Bây giờ anh đuổi theo vẫn còn kịp” Cô đã nghĩ thông suốt rồi, thật ra cho dù kết hôn thì như thế nào, kết hôn rồi còn có thể ly hôn, không có gì có thể ngăn cản hai người ở bên nhau… Nhưng ít ra, ván bài này, cô thắng rồi
“Em có ý gì?” Anh nhìn cô hồi lâu mới chậm rãi nói
Nhâm Niệm bò xuống từ trên giường, dùng thái độ nghiêm túc chưa từng có nhìn anh: “Còn không hiểu sao. Em cho anh đi tìm Thẩm Tâm Dịch, em tác thành cho 2 người, em đã suy nghĩ suốt một ngày cũng nghĩ thông suốt rồi. em không tin có thể thắng được tình yêu của 2 người, cũng không tin mình có thể thay thế vị trí của cô ấy trong lòng anh, thà cả 3 cùng đau khổ không bằng em rộng rãi một chút, tác thành cho 2 người…”
“Em có ý gì?” Sắc mặt Chu Gia Trạch âm trầm, anh cố gắng làm cho mình bình tĩnh trở lại: “Em đừng nói như vậy, trước đây là do anh khốn nạn nhưng anh có thể cam đoan với em…”
Nhâm Niệm lắc đầu: “Kỳ thật anh không cần giải thích… Ừm, mà anh cũng không cần cảm thấy áy náy với em, sở dĩ anh kiên định ở lại bên cạnh em như vậy là vì mất đi đứa bé phải không?. Anh không cần áy náy, một chút cũng vô dụng. Bởi vì lúc ấy là em cố ý ngã xuống…”
Cô nhìn sắc mặt Chu Gia Trạch càng ngày càng khó coi nhưng vẫn tiếp tục: “Lúc đó em nhìn thấy 2 người ở chung sao hòa hợp như vậy, em nghĩ muốn anh trả giá mới chút cho nên mới cố ý… Anh xem đi, em chính là một người phụ nữ như thế, giống như Thẩm Tâm Dịch miêu tả trước mặt anh, một người phụ nữ thủ đoạn và hư hỏng” Cô thật hết chỗ chê, cô không biết mình mang thai, thật sự không biết
Phải ngốc bao nhiêu mới dùng cách thức như vậy để tự hạ thấp mình như vậy
Chu Gia Trạch gắt gao trừng mắt nhìn cô: “Em gạt anh phải không?”
“Em hiếm khi thành thật một lần, anh vẫn nên nể mặt mà tin tưởng là tốt hơn. Trước đây em vì anh mà làm nhiều như thế, Thẩm Tâm Dịch vừa trở về là có thể xem những chuyện em từng làm như mây trôi nước chảy, em đương nhiên không cam lòng… Kỳ thật em còn làm rất nhiều chuyện anh không biết, ví dụ như ở trước mặt anh biểu hiện bị Thẩm Tâm Dịch tổn thương… Đều là giả, tất cả đều vì muốn anh thương hại em nhiều hơn mà thôi”
Cô nhìn ra được, vẻ mặt của anh càng ngày càng dữ tợn nhưng anh cố gắng khống chế được mình: “Vậy vì sao em lại nói với anh những thứ này…”
“Người xấu