Tác giả: Nhân Hải Trung
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341768
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1768 lượt.
xem, nhất định bà phải hỏi rõ mới được.
Viên Cảnh Thụy mỉm cười: “Vâng ạ, cô gái mà hàng ngày con gặp nhiều nhất chính là cô ấy, không tốt cũng phải tốt chứ”.
Tinh thần bà khá hơn, nhưng vẫn trừng mắt nhìn anh: “Nghe xem con vừa nói gì thế hả, thích là thích chứ, con mấy tuổi rồi, bây giờ nghiêm túc tìm bạn đời mới là việc quan trọng”.
Viên Cảnh Thụy nhìn mẹ, biết bà đã tập trung sự chú ý vào Tri Vy nên anh khẽ thở phào, đáp: “Con biết rồi, không phải đang tìm rồi đấy sao?”.
Gương mặt bà Viên tỏ rõ sự hài lòng: “Con hỏi bác sĩ xem mẹ có thể về được không? Mẹ có sao đâu, mình về nhà đi”.
“Không được, sáng sớm mai còn phải kiểm tra sức khỏe toàn diện, mẹ ngủ đi, con ở đây với mẹ”. Anh trả lời.
Bà Viên cuống lên: “Con thức đêm ở đây làm gì, mẹ đã bảo không sao rồi”.
Viên Cảnh Thụy đã đứng dậy mở giường gấp ra rồi tháo cúc cổ, cởi giày.
Bà biết con trai mình luôn rất cứng đầu, đã quyết định điều gì thì ai nói cũng không nghe. Khi anh còn rất nhỏ, vì bà bị sốt mà anh không chịu đi học, nhất định ở nhà, bị bà mắng mỏ thế nào cũng không mở miệng mà cứ một mình chạy ra nhà bếp công cộng nấu thứ gì đó cho bà ăn, nấu chín rồi bưng vào, một bát mì lổn nhổn, trên tay còn sưng bỏng một hai chỗ, đôi mắt chăm chú nhìn bà, nhất định phải nhìn thấy bà ăn hết mới thôi.
Nhanh thật, nhoáng cái mà đã mấy chục năm trôi qua.
Ngọn đèn trong phòng bệnh được tắt một lần nữa, sự tĩnh lặng của bóng tối cứ lan dần, sau đó tiếng bà Viên vang lên:
“Con trai, con phải cẩn thận”.
Anh nằm ngửa trên chiếc giường gấp nhỏ, lúc trả lời bà đôi mắt khẽ nheo lại: “Mẹ, mẹ yên tâm, việc này con sẽ nhanh chóng giải quyết”.
5
Cả đêm Đổng Tri Vy ngủ không ngon, cứ trằn trọc mãi, tới lúc trời gần sáng lại bắt đầu nằm mơ. Trong giấc mơ chỉ có một cậu bé trai rất nhỏ, đang ra sức đuổi theo một đám đàn ông mặt mày hung ác, sự chênh lệch hai bên khiến cô nhìn mà hãi hùng khiếp vía, muốn kêu cậu bé đừng đuổi theo nữa, phải cẩn thận, nhưng đám người đó đột nhiên chạy về phía cô khiến cô sợ toát cả mồ hôi. Cô quay người đang không biết trốn đi đâu thì bị một người túm lấy, cô ngẩng lên và thấy gương mặt của bà Viên đang mỉm cười nhìn cô, nói:
“Tri Vy, bác giao con trai bác cho con”.
Đổng Tri Vy hoảng sợ bật dậy ngay trên giường, quay sang nhìn kim đồng hồ dạ quang mới chỉ ba giờ hai mươi phút.
Cô rên rỉ vùi đầu vào gối.
Cô không hiểu vì sao anh lại kể cho cô nghe tuổi thơ của anh, biết quá nhiều về một người, đặc biệt là người ấy khiến cô cảm thấy sợ hãi.
Hơn nữa, một lần nữa cô rút ra một kết luận tương tự: Viên Cảnh Thụy quả thực là một người đàn ông đáng sợ, ngay cả trong giấc mơ cũng không buông tha cho cô.
Vì ngủ không ngon nên hôm sau đi làm Đổng Tri Vy cảm thấy sắc mặt của mình vô cùng nhợt nhạt.
Bố cô sáng nào cũng dậy sớm làm nước đậu cho cô rồi cho vào bình giữ ấm, sáng nay cũng không ngoại lệ, lúc tiễn con gái ra cửa ông còn hỏi: “Dạo này có phải công ty bận lắm không, bố thấy con lúc nào cũng tăng ca, rồi còn đi học nữa, phải lo cho sức khỏe, đừng làm việc mệt quá đấy”.
Tri Vy không biết nên nói gì, cô có tăng ca gì đâu, bị sếp hủy hoại tinh thần thì đúng hơn.
Đúng bảy giờ hai mươi cô ra khỏi nhà, lên tàu điện ngầm, tới công ty đã tám giờ bốn mươi, nghĩ tới một đống việc lặt vặt của ngày hôm nay cô hít sâu một cái khi bước ra khỏi thang máy.
Không ngờ vừa bước vào văn phòng đã thấy Viên Cảnh Thụy bước từ phòng của anh ra, trên người vẫn mặc bộ quần áo hôm qua, cằm dưới hơi xanh, hốc mắt hơi sâu, nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng tới áp lực mà anh gây ra cho cô.
Những chuyện tối qua và cảnh tượng trong giấc mơ bỗng nhiên hiện lên khiến Đổng Tri Vy rất khâm phục mình khi không lập tức lùi lại.
Biểu hiện của Đổng Tri Vy không qua khỏi tầm mắt của Viên Cảnh Thụy, anh từ bệnh viện tới thẳng đây, sáng sớm đã gặp một số người và giải quyết xong một số việc.
Viên Cảnh Thụy có thể gây dựng được một góc giang sơn trong thời loạn thế này đương nhiên không phải dựa vào may mắn. Thủ đoạn nào cũng phải dùng một chút, loại người nào cũng cần kết giao một ít, số người thù hận muốn lấy mạng anh có lẽ rất nhiều, nhưng số người sợ anh còn nhiều hơn, chỉ là anh không ngờ có người ti tiện tới mức uy hiếp mẹ anh, uy hiếp một người già không có lấy một chút hơi sức phản kháng.
Đã lâu lắm rồi anh không mở miệng nhờ vả bạn bè, nhưng thông tin lan nhanh quá, anh em nhà họ Trương đã rời khỏi Thượng Hải, có người nhìn thấy trước đó anh em họ có tiếp xúc thân mật mấy người Hà Nam vừa tới Thượng Hải, còn có người tra ra số hiệu chuyến bay đi Thâm Quyến của họ, là chuyến bay đêm qua.
Anh nghe điện thoại ngoài ban công lạnh lẽo không người, đôi mắt khẽ nheo lại trong gió đêm lạnh.
Bất luận việc này do ai làm đi nữa anh đều không cho phép những tên mất dạy đó có một cái kết đẹp.
Sau khi kết thúc cuộc điện thoại anh vẫn đứng một mình ngoài đó một lúc và châm một điếu thuốc.
Việc này không đơn giản chút nào, anh cần phải bình tĩnh, nhưng sự thô bạo và kích động khiến cả người anh thắt lại.<