XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341789

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1789 lượt.

nữa, trong đó một cuộc gọi tới từ phòng kinh doanh, hỏi cô bản kế hoạch tối qua họ đưa lên không biết sếp đã xem chưa, khi nào họ lấy được.
Phòng kinh doanh đều là những người khôn khéo, giỏi giao tiếp, ngay cả giám đốc cũng không ngoại lệ, ăn nói rất khéo léo. Đổng Tri Vy có ấn tượng rõ với bản kế hoạch ấy nên cô lập tức bấm số máy lẻ gọi tới trợ lý thư ký của văn phòng lớn.
“Lily, phiền cô xem trong giá tài liệu đã đọc xem bản kế hoạch của phòng kinh doanh hôm qua có phải chưa gửi lại họ không?”.
Lily lập tức đứng dậy tìm rồi trả lời: “Đúng rồi vẫn còn đây, tổng giám đốc Viên ký rồi nhưng chưa gửi trả cho họ”.
Đổng Tri Vy liền trả lời điện thoại: “Xin lỗi là do chúng tôi sơ suất, bây giờ tôi mang xuống cho phòng các anh ngay”.
Bên kia lập tức trả lời: “Không cần không cần đâu cô Đổng, tôi lập tức cho người lên lấy”. Nói xong liền cúp máy.
Mặc dù làm thư ký của Viên Cảnh Thụy không dễ dàng chút nào nhưng có một điểm thuận lợi đó là, cả ngày bên cạnh sếp nên các phòng ban trong công ty đối xử khá lịch sự với cô, nhưng Đổng Tri Vy thừa hiểu đối tượng mà họ đối xử khách khí chỉ là vị trí mà cô đang ngồi mà thôi, nói chuyện làm việc đều vô cùng cẩn trọng như sợ bị người ta nắm thóp.
Sau khi đặt điện thoại xuống Đổng Tri Vy khẽ thở phào. Mặc dù công việc lặt vặt nhiều nhưng cô luôn gánh vác và giải quyết một cách vui vẻ, chỉ cần Viên Cảnh Thụy đừng có mấy quyết định khiến cô rối loạn là được, cô muốn một cuộc sống bình lặng nhưng người đàn ông như anh chỉ nhìn cũng cảm thấy sóng to gió lớn.
Có tiếng gõ cửa vang lên, phòng thư ký của cô ở ngay bên ngoài văn phòng của Viên Cảnh Thụy, vì người ra vào nhiều nên cửa luôn được mở, vì vậy tiếng gõ cửa cũng chỉ vang lên hai tiếng tượng trưng mà thôi, cô ngẩng đầu lên thì người đó đã tới trước mặt cô rồi.
Gương mặt này khiến Đổng Tri Vy không kịp lên tiếng mà trong lòng đã muốn thở dài, đúng là hết đợt sóng này đến đợt sóng khác, không ngờ người lên lấy bản kế hoạch lại là Hà Vĩ Văn.
Đứng trước mặt Đổng Tri Vy khiến Hà Vĩ Văn không thể nào mở miệng nói chuyện một cách thoải mái được.
Đổng Tri Vy đứng lên trước cầm tập tài liệu LiLy vừa đưa cho cô rồi vòng qua bàn đến trước mặt cậu: “Là anh tới lấy à, tài liệu ở đây”.
Gương mặt cô vẫn mỉm cười, ngày trước cậu cảm thấy nụ cười của cô hấp dẫn biết bao nhưng hôm nay lại có một cảm giác chưa từng có, nụ cười này xa cách biết mấy, những nỗi trằn trọc hai ngày nay đồ dồn về khiến cậu không kìm nén được, tay cầm tập tài liệu, miệng ấp úng:
“Tri Vy, chuyện tối hôm kia…”.
Cửa văn phòng sau lưng Hà Vĩ Văn vẫn mở, trợ lý thư ký trong phòng ai ai cũng ngồi ở chỗ của mình cúi đầu bận rộn, tiếng gõ bàn phím vẫn vang lên đều đều nhưng Đổng Tri Vy biết rõ người nào người nấy đang dựng tai lên để nghe ngóng, mỗi một câu nói của Hà Vĩ Văn vào giờ phút này đều trở thành tin tức tám nhảm mới nhất trong công ty.
“Tối hôm kia mọi người đi ăn rất vui, anh về nhà suôn sẻ chứ?”. Đổng Tri Vy sợ Hà Vĩ Văn sẽ nói những lời khiến người khác hiểu nhầm nên cô nhẹ nhàng ngắt lời cậu:
“Ừ, Tri Vy này, thực ra tôi có mấy lời muốn nói với cô”. Hà Vĩ Văn vẫn kiên trì lên tiếng.
“Bây giờ đang là giờ làm việc, chúng ta có thể nói chuyện sau giờ làm được không?”. Cô cảm thấy bất lực nói.
Cậu sững lại, đột nhiên như sực tỉnh liền hạ giọng nói: “Vậy tôi đợi cô tan ca, chúng ta, chúng ta cùng đi ăn cơm”.
Đổng Tri Vy nhìn gương mặt khẩn thiết của cậu mà cảm thấy phiền phức, cô chau mày, phía ngoài tiếng gõ bàn phím thưa dần, chắc chắn những người này đều đang dồn sự chú ý vào hai người.
“Xin lỗi, hôm nay tôi phải đi học”. Cô đáp, điện thoại trên bàn vang lên, cô chưa bao giờ cảm thấy vui khi nghe thấy tiếng điện thoại như bây giờ, cô nói “Xin lỗi”, sau đó quay người về bàn nghe điện thoại.
Hà Vĩ Văn không còn lý do ở lại nữa nhưng trước khi đi vẫn cố gắng đến cùng, cậu giơ tay làm ký hiệu gọi điện thoại rồi dùng khẩu hình nói với cô:
“Vậy tôi sẽ gọi điện thoại cho cô”.
Đổng Tri Vy thở dài trong lòng, bên tai vang lên tiếng nói từ đầu dây bên kia, gương mặt cô gượng cười đáp lại cậu, có thế Hà Vĩ Văn mới cầm tài liệu đi về, ngay cả bóng dáng cũng đầy vẻ hài lòng, mãn nguyện.
Đầu dây bên kia vang lên tiếng của Hạ Tử Kỳ, như thường lệ điện thoại của anh luôn gọi đến bàn Tri Vy và nhất định phải nói mấy câu bông đùa với cô, đại loại như tối thư ký Đổng có thời gian không, có thể hân hạnh cùng cô dùng bữa tối hay không. Nhưng hôm nay là một ngày đặc biệt, Hạ Tử Kỳ không nói một câu thừa thãi nào mà gọi tới là hỏi ngay Viên Cảnh Thụy có thể nghe điện thoại được không, điều này khiến Đổng Tri Vy cảm thấy rất ngạc nhiên.
Đoán là có việc quan trọng nên Tri Vy lập tức đẩy những phiền não về Hà Vĩ Văn ra khỏi đầu và đáp: “Tổng giám đốc Viên đang họp, nếu anh Hạ có việc gấp tôi có thể vào phòng họp truyền đạt ngay”. Nói xong cô cầm sẵn bút trong tay để tiện ghi chép.
Hạ Tử Kỳ ngừng lại rồi nói: “Vậy thôi, đợi cậu ấy họp xong tôi sẽ liên lạc lại”.
Đổng Tri Vy “vâng” một tiếng, đang chuẩn bị cúp má