Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341803

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1803 lượt.

vậy hay sao? Điều cô nên nghĩ không phải là cuộc nói chuyện của Viên Cảnh Thụy và Hạ Tử Kỳ liệu có ảnh hưởng tới công việc và tiền đồ của cô hay sao?
Xong rồi, sự bất thường có thể truyền nhiễm, sau Viên Cảnh Thụy, tới lượt cô cũng bắt đầu trở nên khó hiểu.
Sau khi về văn phòng, Viên Cảnh Thụy cầm điện thoại trên bàn rồi đẩy cửa đi ra ngoài ban công.
Văn phòng anh ở trên tầng cao nhất, ban công rộng rãi chiếm phân nửa không gian, bên trên còn có một vườn hoa nhỏ, vào mùa hè, bạn bè anh thường tới đây tìm anh uống rượu nên quầy rượu, bàn ghế có đủ cả. Bây giờ là mùa đông, vào dịp gần cuối năm ở đây gió lạnh thấu xương, đương nhiên không có ai tới đây uống rượu, nhưng ở trong phòng điều hòa lâu quá khiến anh luôn có cảm giác bí bách vì vậy thường ra đây cho thoáng.
Anh mang điện thoại ra ngoài ban công, đốt một điếu thuốc, nhớ lại vẻ mặt kinh ngạc ban nãy của Tri Vy anh lại thấy buồn cười.
Gió lớn quá, khói thuốc màu trắng vừa thở ra đã biến mất trong nháy mắt, anh có thói quen để tay lên thành lan can rồi nhìn ra những con phố bên dưới.
Tòa nhà công ty nằm ở vị trí trung tâm thành phố, dòng người bên dưới luôn tấp nập, nhộn nhịp, chỉ nhìn một cái anh có thể thấy ngay Tri Vy.
Thị lực mắt anh rất tốt, cách hơn hai mươi tầng nhưng chỉ cần nhìn một cái là nhận ra cô, cô vừa ra khỏi tòa nhà, người nhỏ như một cái chấm màu nâu, cô đang bước xuống cầu thang, sắp hòa vào dòng người trên đường phố.
Đổng Tri Vy là cô gái có dung mạo bình thường, ai đã từng gặp cô đều có nhận xét như thế, nhưng có lẽ nhìn quen rồi nên anh cảm thấy cô càng ngày càng ưa nhìn, đặc biệt khi thỉnh thoảng cô có vẻ mặt thú vị lại khiến anh cảm thấy rất đáng yêu.
Chuông điện thoại reo, anh nhìn số gọi đến rồi áp lên tai, bên kia vang lên tiếng của Hạ Tử Kỳ, câu đầu tiên là: “Cuối cùng thì cậu cũng họp xong”.
“Cậu đã điều tra xong về Ôn Bạch Lương rồi à? Thế nào?”. Anh vẫn nhớ những lời Đổng Tri Vy nói ban nãy.
“Đổng Tri Vy nói với cậu rồi à?”. Giọng Hạ Tử Kỳ có phần ngạc nhiên.
“Nói rồi”. Anh đáp.
Hạ Tử Kỳ lại thở dài: “Cô ấy thật thà quá, ngay cả chuyện bạn trai cũ của mình cũng nói hết với cậu”.
Viên Cảnh Thụy vừa hít một hơi thuốc, nghe xong câu này liền im lặng, ánh mắt dõi tìm cái chấm nhỏ màu nâu bên dưới, nhưng chỉ trong tích tắc Đổng Tri Vy đã biến mất trong dòng người trên phố, không thể nhìn thấy nữa.
3
Tối hôm ấy Đổng Tri Vy cảm thấy hiệu quả học tập rất kém.
Lớp ôn thi nghiên cứu sinh có rất đông học sinh, trong giảng đường đông nghịt người ngồi sẵn. Sau khi tan ca cô đi xe bus tới đây, từ công ty tới đây không có tuyến chạy thẳng mà còn phải đổi xe, do chuyến đầu tiên đợi lâu quá nên sau đó cô có hơi vội, không có thời gian đi mua thuốc bản lam căn như đã dự tính nữa.
Khi cô vào lớp thì giáo viên đã tới, bây giờ các giáo viên lên lớp đều sử dụng công nghệ, máy chiếu đã bật sẵn, trên màn hình là nội dung trọng điểm của kì thi, cô sợ mình bỏ lỡ gì nên vội vã tìm chỗ ngồi rồi cắm đầu ghi chép.
Vì đến muộn nên các chỗ trống chỉ còn trên mấy bàn đầu, xung quanh toàn gương mặt lạ lẫm. Tề Đan Đan cũng không đến, lúc Đổng Tri Vy đang vội đến đây thì nhận được rất nhiều tin nhắn gửi tới, cô ấy bảo phải đi hẹn hò, rồi dặn dò cô phải ghi chép đầy đủ cho cô ấy mượn photo.
Gần đây Tề Đan Đan có bạn trai mới nên rất quấn quýt, đi học cũng buổi đực buổi cái, không biết đã nghỉ mấy buổi rồi. Tuần trước cũng may là có đi học nhưng cứ đứng ngồi không yên, luôn miệng nói bạn trai đang đợi ngoài cổng trường, một mình ngồi trong xe cũng chán nên cô ấy muốn nghỉ sớm.
Đổng Tri Vy không nhịn được liền bật cười, hỏi: “Không tách nhau ra được cơ à?”.
Tề Đan Đan giơ ngón tay ra đếm: “Hai mươi sáu, em gái à, chị hai mươi sáu rồi đấy, áp lực lớn lắm, tìm bạn trai không dễ nên phải trông coi kỹ một tí, tránh việc giỏ mây múc nước rồi về tay không”.
Cả hai nói chuyện lớn tới mức giáo viên đứng từ xa cũng nhìn xuống, cầm micro nói với hai người: “Bạn kia, trả lời câu hỏi ban nãy của tôi, đúng rồi, chính là em, chính là em vừa giơ tay đấy”.
Đổng Tri Vy cũng bị chú ý theo, cô xấu hổ không dám ngẩng đầu lên.
Người lên lớp hôm nay vẫn là giáo viên hôm nọ, xem ra ấn tượng của cô ấy với Tề Đan Đan rất sâu sắc, cô vừa bước vào phòng và ngồi xuống thì giáo viên đã bước tới hỏi thăm cô: “Sao có một mình em? Bạn hôm nọ giơ tay không đi à?”.
Đổng Tri Vy vô cùng xấu hổ, cũng không biết trả lời thế nào, chỉ biết nhìn giáo viên cười xòa.
Đúng lúc cô khó khăn lắm mới bình tĩnh ghi chép xong mấy nội dung chính thì điện thoại trong túi lại đổ chuông khiến mọi người chú ý.
Trước khi vào lớp cô vội quá, lại thêm tâm trạng bất ổn nên quên không tắt chuông điện thoại, cô không mấy khi mắc phải sai lầm đơn giản thế này, Đổng Tri Vy vừa nói xin lỗi vừa tìm điện thoại.
Giáo viên trên bục giảng lại nhìn về phía cô rồi đùa một câu: “Bạn này vui tính thật, cảm thấy không khí bài giảng của tôi quá đơn điệu nên đã thêm chút nhạc nền cho tôi đây mà”.
Cả giảng đường cười nghiêng ngả, Đổng Tri Vy đỏ bừng


pacman, rainbows, and roller s