Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341809

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1809 lượt.

Đổng Tri Vy tròn mắt, căn phòng này tuy cao cấp nhưng dù sao cũng là phòng đơn, cả phòng chỉ có một chiếc giường, một người cao to như Viên Cảnh Thụy nếu ngủ thì nằm ở đâu chứ?
“À, giường gấp”. Bà Viên chỉ cuối giường và nói tiếp: “Hôm trước cũng thế, không nghe lời bác chút nào cả. Bác nghĩ nó còn ngủ nữa thì gẫy lưng mất”.
Đổng Tri Vy đứng bên giường từ từ “vâng” một tiếng. Cô biết mấy hôm nay lịch trình của Viên Cảnh Thụy thế nào, nếu anh không hủy công việc đã sắp xếp thì quả thực không có thời gian tới bệnh viện, hoặc từ đầu anh đã quyết ở đây qua đêm, ít nhất cũng có thời gian trông nom mẹ.
Cô nghĩ thế rồi thấy mình thực sự không hiểu hết con người như Viên Cảnh Thụy.
Mặc dù Viên Cảnh Thụy nói cô không cần vội tới công ty nhưng Đổng Tri Vy vẫn tới trước tầm trưa, những người khác đương nhiên không biết buổi sáng cô đi đâu, Lily và Tiểu Luy thấy cô còn lên tiếng hỏi thăm có phải cô bị cảm không? Sao không nghỉ một ngày.
Đổng Tri Vy không biết giải thích thế nào nên đành ậm ừ cho qua chuyện, cô nhìn văn phòng của Viên Cảnh Thụy, cánh cửa chớp màu đen khép kín nên không biết anh có trong đó không.
Có điều Lily đã lên tiếng giải đáp thắc mắc cho cô: “Chị Tri Vy, sáng sớm sếp đã tới công ty rồi, có điều vừa ra ngoài với luật sư Hạ xong”.
Hạ Tử Kỳ đã tới đây? Đổng Tri Vy ừ một tiếng. Hạ Tử Kỳ đang điều tra về Ôn Bạch Lương, mặc dù cho tới bây giờ cô vẫn không biết tình hình cụ thể như thế nào nhưng nếu Viên Cảnh Thụy muốn cô biết thì sớm muộn cô cũng sẽ biết, nếu không cần thiết thì cô có biết cũng không giải quyết được vấn đề gì.
Từ nhỏ cô vốn không phải là người thích tò mò, trên phố có chỗ nào tụ tập đông người cô đều đi tránh sang lối khác, việc gì cũng rõ ràng thì càng đau khổ, từ bé cô đã hiểu đạo lý này rồi.
Khi cô ngồi trước bàn làm việc bắt đầu công việc thì không có nhiều thời gian để nghĩ tới những việc khác nữa.
Mặc dù sáng sớm không có chuyện gì gấp xảy ra nhưng chất đầy trước mặt cô vẫn là một đống văn bản, xem một lượt mới thấy hầu như chưa có chữ ký của Viên Cảnh Thụy. Những cuộc điện thoại trước đó đều do Lily nghe, cô đặt tài liệu xuống rồi xem nhật ký cuộc gọi, hầu hết đều không chuyển máy cho Viên Cảnh Thụy, ngay cả các cuộc hẹn buổi sáng cũng bị hủy rồi.
Tiểu Luy mang tài liệu tới, thấy cô đứng trước điện thoại liền lên tiếng: “Sáng sớm nay sếp ở một mình trong phòng, dặn tụi em không được vào, chúng em cũng không dám gõ cửa. Em thấy tinh thần của sếp không tốt lắm, không biết tối qua có đi săn gái không nữa?”.
Dù sao Viên Cảnh Thụy cũng ra ngoài rồi, mấy nam trợ lý đặc biệt khác cũng không ở đây, chỉ còn lại mấy cô nữ thư ký như các cô nên không khí trong phòng cũng thoải mái hơn. Lily nghe thấy Tiểu Luy nói vậy liền hứng khởi lắm, cô ấy chạy lại hóng chuyện: “Đúng thế, đúng thế, ngay cả râu cũng không cạo, tớ thấy chắc chắn sếp có bạn gái mới rồi, tối qua vất vả quá nên sáng sớm đi thẳng từ khách sạn tới đây”.
“Tớ thấy rồi, thấy rồi, tấm ảnh ấy tớ cũng xem rồi, nhưng chỉ có mỗi lưng, mơ hồ lắm, tớ nhìn chán chê mà không dám khẳng định, có điều đúng là giống thật”.
“Cậu phải nhìn xe cơ, chiếc xe ấy sếp mình cũng có, màu cũng giống”.
Hai cô gái cứ người này một câu người kia một câu khiến Đổng Tri Vy không có cơ hội chen vào câu nào đã kết thúc câu chuyện, cô nghe mà dở khóc dở cười.
Khách sạn? Tối qua Viên Cảnh Thụy ngủ trên giường gấp ở bệnh viện, làm gì có khách sạn nào to gan dám để anh ngủ giường gấp chứ?
Đèn thang máy nhảy số rồi dừng lại ở tầng của cô, khu văn phòng thiết kế dạng mở, Đổng Tri Vy ngồi đối diện với hướng ấy nên để ý thấy cửa thang máy đang dần mở ra, cô lập tức ho khan một tiếng báo hiệu cho Lily và Tiểu Luy.
Hai người chưa hiểu rõ tình hình nên còn nói thêm hai câu rồi hỏi Tri Vy: “Chị Tri Vy, chị vẫn còn ho à?”.
Đổng Tri Vy cố gắng kiềm chế động tác vuốt trán, cô vội đứng dậy “Tổng giám đốc Viên, chào buổi sáng”.
Gương mặt hai cô thư ký như bị sét đánh, vội quay lại chào, đầu cũng không dám ngẩng lên.
Viên Cảnh Thụy gật đầu đáp lại sau đó đi tới bên Đổng Tri Vy nói: “Sao tới nhanh vậy, vẫn còn ho à?”.
Trước khi trả lời Đổng Tri Vy còn ngước lên nhìn Lily và Tiểu Luy, cả hai vẫn cúi đầu nhưng tai thì đã dựng lên chuẩn bị tinh thần hóng chuyện.
Cô lặng lẽ thở dài rồi đáp: “Cảm ơn tổng giám đốc Viên đã quan tâm, tôi đỡ nhiều rồi”.
“Vậy thì tốt”.
Anh đã đi tới cửa nhưng khi trả lời cô thì đứng lại đối diện với cô, cửa trượt đã mở ra, cô có thể thấy khung cảnh những tòa nhà cao tầng mọc chen chúc nhau qua lớp cửa kính sau lưng anh, vẻ đẹp vô cùng phồn hoa.
“Cô qua đây một lát”.
Cô cùng anh vào văn phòng, lúc cửa sắp đóng hình như nhớ ra điều gì anh liền quay lại nói với hai cô thư ký đang đứng ngoài cửa:
“Chiếc xe đó không phải của tôi, tôi đã bán nó rồi”.
Hai cô thư ký nghe xong đỏ bừng mặt, mặc dù cách khá xa nhưng Đổng Tri Vy dường như nghe thấy tiếng kêu thảm thiết trong lòng hai cô gái.
Trong văn phòng khá lộn xộn, Đổng Tri Vy thấy một chiếc áo khoác nam vứt trên ghế sofa,