Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341816

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1816 lượt.

càng gặp khó khăn điều đó càng thể hiện rõ.
Viên Cảnh Thụy cũng chú ý tới điểm đó, càng chú ý tới cô thư ký nhỏ bên cạnh mình anh càng ý thức được thứ cảm xúc đang bắt đầu nảy nở trong lòng, với anh mà nói thứ cảm xúc ấy có phần thê thảm.
Cảm giác thê thảm này bắt nguồn từ thái độ của Đổng Tri Vy đối với anh, mỗi lần đối diện anh cô luôn giữ vẻ mặt chuyên nghiệp, là vẻ mặt của cấp dưới với cấp trên, đương nhiên điều đó không có gì sai, nhưng xét từ góc độ nào đó anh cảm thấy rõ ràng Đổng Tri Vy đang né tránh anh.
Viên Cảnh Thụy cảm thấy thật lạ.
Hơn ba mươi năm nay anh chưa gặp phải tình huống thế này bao giờ. Phụ nữ đối với anh mà nói người trước người sau xếp thành hàng không ngớt, không cần phải suy nghĩ xem làm thế nào mới có được họ mà chỉ cần nghĩ bao giờ từ chối họ, tại sao Đổng Tri Vy lại khác biệt như vậy, thậm chí cô còn muốn ngoài quan hệ công việc ra thì từ chối mọi liên hệ với anh.
Đổi lại bất cứ một người phụ nữ nào trong công ty, có cơ hội bước vào cuộc sống riêng tư của anh không biết họ vui đến mức nào, điều đó có nghĩa là gì? Nghĩa là từ giờ cô ấy sẽ trở thành một nhân vật đặc biệt trong Thành Phương, có nghĩa là cô ấy có chỗ dựa vững chắc nhất, sự bảo đảm kiên cố nhất.
Nhưng Đổng Tri Vy thì không, một tuần tới bệnh viện, ngay cả mẹ anh cũng dò hỏi: “Con trai, sao Tri Vy cứ mở miệng ra là giám đốc với thư ký thế, chẳng giống có tình ý với con gì cả?”.
Hỏi thế thì anh biết nói thế nào được? Ngay cả cười cũng gượng gạo.
Đổng Tri Vy không có thời gian quan tâm tới tâm trạng của sếp, cô bận lắm, ngày nào cũng phải làm bù công việc buổi sáng dồn lại khi cô không ở đây, buổi tối vẫn tiếp tục đi học, có lẽ do đi lại vất vả mà cũng có thể do uống thuốc cảm nên tối nay cô đã ngủ ngay trong giờ học.
Giáo viên tiết học này đã chú ý tới cô, chốc chốc lại nhìn về phía cô, cũng may Lưu Đan Đan cũng đi, thấy giáo viên nhìn về phía này liền gọi Tri Vy: “Tri Vy, đừng ngủ nữa, cẩn thận không bị gọi trả lời bây giờ”.
Đổng Tri Vy mau chóng ngồi thẳng người dậy, quả nhiên bắt gặp ánh mắt của cô giáo, thấy Tri Vy ngồi thẳng người cô giáo còn cười với cô.
Đợi cô giáo quay lên, Tề Đan Đan mới hỏi: “Gần đây làm gì thế? Nhìn em lúc nào cũng như thiếu ngủ vậy”.
Đổng Tri Vy hậm hực: “Không phải vì chị nên cô giáo mới chú ý tới em sao?”.
Tề Đan Đan “ôi giời” một câu: “Đừng đánh trống lảng, không phải em cũng đang hẹn hò đấy chứ?”.
Đổng Tri Vy đang định lắc đầu thì màn hình điện thoại trên bàn sáng lên, sau chuyện chuông điện thoại lần trước, bây giờ cứ vào lớp việc đầu tiên cô làm là bật điện thoại sang chế độ im lặng, ngay cả để rung cũng không, sợ bị người ta chú ý, nhưng cô sợ bỏ lỡ cuộc điện thoại quan trọng nên cứ đặt điện thoại ở trước mặt.
Trên màn hình cứ nhấp nháy báo có người gọi tới, Tề Đan Đan ghé mắt nhìn rồi suýt chút nữa hét lên: “Viên Cảnh Thụy, là Viên Cảnh Thụy gọi cho em kìa, mau nghe đi”.
Cô giáo lại đưa mắt nhìn về phía cô, Đổng Tri Vy không kịp bịt miệng Tề Đan Đan, cô nhấn nút nghe rồi đưa tay lên miệng: “Suỵt”.
Điện thoại để chế độ im lặng nằm trong lòng bàn tay không rung cũng không nóng, nhưng vừa nhấn xuống cô cảm thấy nóng bỏng tay, có cảm giác không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Mãi một lúc sau Đổng Tri Vy mới kiếm cớ ra ngoài nghe điện thoại, Viên Cảnh Thụy nói rất đơn giản, anh muốn cô chuẩn bị một chút, ngày mai tới Thành Đô công tác cùng anh.
Cách đây mấy tháng Thành Phương đã ngắm được một mảnh đất ở tỉnh S, nằm ở một thành phố nhỏ tên J. Mảnh đất đó gần khu danh lam thắng cảnh, giao thông quanh vùng rất tệ, hiện tại đang có dự án khai thác toàn khu, Thành Phương dự tính sẽ đầu tư khách sạn và resort ở đó.
Người của phòng bất động sản đã làm công tác tiền trạm, người của chính quyền địa phương cũng đã bay tới Thượng Hải tham quan một số hạng mục nhà đất của Thành Phương và đã bàn bạc với Viên Cảnh Thụy một lần, cả hai bên đều cảm thấy rất hài lòng.
Cả công ty bận rộn mấy tháng chuẩn bị việc này, Đổng Tri Vy cũng quen với hạng mục đấu thầu này rồi, chỉ là cách thời gian đấu thầu chính thức vẫn còn một khoảng thời gian nữa, không ngờ Viên Cảnh Thụy lại đột ngột qua đó, không rõ vì sao.
Có điều trước đây cô cũng đã từng đi công tác cùng anh, Viên Cảnh Thụy quyền cao chức trọng, lúc nào đi công tác cũng phải dẫn theo mấy trợ lý, cuộc điện thoại thông báo như thế này hoàn toàn bình thường, lúc cúp máy cô còn thở phào vì nội dung cuộc gọi. Cũng may mỗi câu mỗi lời anh nói đều là về công việc, nếu anh còn nổi hứng thêm một câu đại loại như: “Thư ký Đổng, về chuyện đó tôi vẫn muốn cô giúp một việc nữa” thì thực sự cô không biết làm thế nào.
Sáng sớm hôm sau Đổng Tri Vy kéo hành lý ra khỏi nhà.
Cô thường xuyên đi công tác nên việc sắp xếp hành lý cũng rất nhanh chóng, trong túi chỉ để mấy bộ quần áo đơn giản là được. Có lần cô đi công tác cùng mấy đồng nghiệp ở phòng quan hệ công chúng, thật trùng hợp cô lại ở cùng phòng một người đẹp có tiếng trong phòng quan hệ công chúng, buổi tối khi rửa mặt cô còn bị cô ấy giáo huấn cho m