XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341820

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1820 lượt.

ông phải xe của chủ tịch, là chiếc khác, họ đi mấy chiếc tới cơ”.
“Không phải cũng thế sao, họ làm cho chủ tịch xem đấy”.
“Thực sự có bọn xã hội đen lợi hại thế sao…”.
“Cô mới tới làm nên không biết đâu, ở thành phố nhỏ như chỗ chúng ta…”.
Tiếng nói của hai người nhỏ dần rồi tắt hẳn để lại một mình Đổng Tri Vy ngồi đó, cả người toát mồ hôi, hoàn toàn tỉnh rượu.
Chú thích:
(7) 512: Ngày 12 tháng 5 năm 2008 một trận động đất tàn khốc nhất, nặng nề nhất trong lịch sử Trung Quốc xảy ra ở Tứ Xuyên sau trận động đất năm 1976 ở Đường Sơn (ND).
(8) Nguyên gốc là tên một bài thơ của Lý Bạch. Bài thơ “Thục đạo nan”. Bản dịch của Trần Trọng San.
Đường Thục Khó
Ôi, chao ôi!
Nguy hề, cao thay!
Đường Thục khó, khó hơn lên trời xanh …. (ND).






Chương Thứ Mấy Của Đêm
Trời chưa sáng tôi không thể nào xác định được, đêm nay rốt cuộc kéo dài tới chương thứ mấy.
1
Lúc tan tiệc cũng đã là đêm khuya.
Sau khi lên lầu Viên Cảnh Thụy cho gọi giám đốc Kiều vào phòng, tối nay giám đốc Kiều uống hơi nhiều nên lúc đi còn loạng choạng, một câu phải nói hai lần còn kèm theo tiếng ợ đầy mùi rượu, Đổng Tri Vy thấy sắc mặt Viên Cảnh Thụy sầm lại vô cùng đáng sợ, cô mau chóng đi pha một ấm trà đặc, đang định ra ngoài thì Viên Cảnh Thụy lên tiếng:
Một lát sau giám đốc Kiều mới lên tiếng: “Vậy, vậy bây giờ tôi lập tức điều tra lại ngay”.
“Anh nghĩ xem nên điều tra thế nào đi, có một số chuyện nếu chỉ dựa vào bảng biểu thì không được đâu”. Viên Cảnh Thụy nói câu cuối cùng.
Sau tiếng đóng cửa căn phòng lại trở nên yên tĩnh, Đổng Tri Vy lặng lẽ thở phào, đang định lên tiếng xin về phòng thì giọng nói của Viên Cảnh Thụy lại vang lên.
“Thư ký Đổng, cô còn ở đó chứ?”.
“Có tôi”.
Căn phòng được thiết kế theo phong cách Trung Quốc, giữa phòng khách và quầy pha trà nước được ngăn cách bằng một bức tường hoa, cô quay ra ngoài nhìn, thấy anh vẫn đang ngồi trên ghế sofa giữa phòng khách, máy tính đã được bỏ sang một bên, một tay anh đặt trên thành ghế, tay kia đang nới lỏng cổ áo.
Trước khi tham gia tiệc rượu buổi tối Viên Cảnh Thụy đã thay quần áo, mặc trang trọng để dự tiệc, nhưng trước giờ anh không thích thắt cà vạt, có thể do không thích bị gò bó. Cho dù ăn mặc chỉnh tề thì bên trong complet cũng chỉ mặc áo sơ mi sẫm màu, anh tháo cúc cổ thế này mọi vẻ nho nhã lịch sự vốn có không hiểu bay biến đi đâu hết, sức mạnh thường ngày bị ẩn giấu dưới bộ Âu phục đều lộ ra ngoài, trông anh vô cùng nguy hiểm.
Bước chân Đổng Tri Vy khựng lại.
Cô lại có cảm giác sợ hãi.
Viên Cảnh Thụy nhìn cô thư ký đang đứng cách mình chừng ba bước, trong lòng bất giác lại thở dài.
Khi cô kể lại cho anh vụ việc xe của chính quyền bị phá hoại anh chăm chú nhìn vào mắt cô, cho dù là lúc đó trong đôi mắt cô cũng không hề có vẻ sợ hãi chùn bước như bây giờ.
“Mệt rồi à?”. Anh hỏi cô.
“Cũng bình thường, tổng giám đốc Viên còn cần gì nữa không?”. Cô đứng yên tại chỗ, không bước lên nhưng cũng không lùi lại, làm tròn chức trách là một chuyện, cô nhìn thấy sự mệt mỏi trên gương mặt anh lại là chuyện khác.
Cô là thư ký được anh chọn cho nên việc cô đối xử với anh thế nào cũng chính là đối xử với công việc thế đó, trước giờ cô luôn làm việc rất nghiêm túc.
“Cô cảm thấy hạng mục này thế nào?”. Anh không bảo cô ra về mà chậm rãi nói, có vẻ như muốn nói chuyện với cô.
Đổng Tri Vy vẫn đứng đó, chưa kịp nói gì thì anh đã bảo: “Ngồi xuống đi, tôi không phải là hổ dữ nên không biết ăn thịt người đâu”. Nói xong anh ngồi thẳng dậy rót trà cho cô.
Cô chần chừ rồi ngồi xuống chiếc ghế đơn bên cạnh, nhẹ nhàng nói: “Vị trí hạng mục này rất đẹp, nếu có thể làm được thì chắc chắn sẽ thu được nhiều lợi nhuận, nhưng…”. Mấy lời tối nay cô nghe được vẫn văng vẳng bên tai, người tên A Thường sau khi nhận tiền cũng đã chứng thực, rõ ràng có người phá hoại một chiếc xe nào đó của chính quyền, lúc đó không ai chú ý cũng không ai tra hỏi xem rốt cuộc ai làm, nhưng cô cảm thấy trong lòng Viên Cảnh Thụy hiểu rõ, chuyện này không phải là trùng hợp.
Anh mỉm cười không để cô nói hết câu: “Trước đây bạn tôi cũng đã từng nói, nơi này mặc dù tiềm năng phát triển khá tốt nhưng thế lực địa phương quá mạnh, cho dù chính quyền công khai đấu thầu thì “diêm vương dễ bái tiểu quỷ khó ứng phó”, dặn tôi phải cẩn thận, không nên tới đây, sợ tay không quay về”.
Đổng Tri Vy gật đầu, không phải cô chưa bao giờ nhìn thấy sự nguy hiểm trong kinh doanh, nơi càng lắm lợi nhuận thì càng nhiều cạnh tranh, chuyện cạnh tranh này nhiều lúc biến thành bạo lực, cô còn tận mắt chứng kiến có người bao vây rồi đập xe của Viên Cảnh Thụy.
Anh chau mày: “Cô có để ý sắc mặt của phó chủ tịch Quý lúc nghe điện thoại không?”.
Đổng Tri Vy gật đầu.
“Quả thực tôi không có ai thân quen ở thành phố J nhưng ở tỉnh này cũng có một số bạn bè, ban nãy vừa hỏi họ và thu được một số tin tức. Họ nói trong mấy doanh nghiệp làm vụ này có một người đúng thực là dân anh chị, rất ghê