Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thể Thiếu Em

Không Thể Thiếu Em

Tác giả: Nhân Hải Trung

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341841

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1841 lượt.

lên tiếng chào thư ký Đổng, nhiều người mỉm cười với cô, như thể sắp bước tới nói chuyện với cô.
Lúc đi qua phòng tài vụ, người quản lý trung niên đang cầm cốc trà đi ra, thấy cô liền dừng lại gọi cô bằng một giọng rất nhiệt tình: “Là thư ký Đổng à, lâu lắm không thấy cô, hôm nay khá lạnh đấy”.
Cô gật đầu, trong lòng có cảm giác bất an, không biết mấy người này rốt cuộc bị làm sao.
Phòng nhân sự nằm bên cạnh phòng tài vụ, cửa đóng, Đổng Tri Vy gõ cửa, chưa kịp gõ tiếng thứ hai cửa đã mở. Quản lý phòng nhân sự là phụ nữ, họ Lý, hơn bốn mươi tuổi, thấy cô đến liền bước tới khoác tay cô, điệu bộ rất thân thiết, còn nói cuối cùng cô cũng tới, đang đợi cô đây, từ sáng toàn bận rộn chuyện này nên gác hết chuyện khác lại.
Đổng Tri Vy vẫn cầm phong bì đựng đơn xin nghỉ việc trong tay, miệng há hốc, không biết phải trả lời thế nào, nghĩ đi nghĩ lại đành lên tiếng hỏi: “Chị Lý, chị gọi em tới có việc gì không?”.
Quản lý phòng nhân sự mở to mắt, điệu bộ rất ngạc nhiên, còn hỏi ngược lại cô: “Em không biết chuyện gì à? Tổng giám đốc Viên chưa nói với em?”.
“…”. Đổng Tri Vy im lặng.
Cũng may quản lý phòng nhân sự chưa đợi cô trả lời đã mau miệng: “Là thế này, giám đốc phòng hành chính phụ trách tổng công ty sắp được điều tới chi nhánh ở Hồng Kông, việc này chắc là em biết chứ”.
Đổng Tri Vy gật đầu, công ty đã mở chi nhánh ở Hồng Kông nên cần điều một số người qua đó, quản lý phòng hành chính ở Thượng Hải là người Quảng Đông, về mặt ngôn ngữ có lợi thế, cũng tự nguyện tới đó nên việc này được quyết định nhanh chóng.
“Hiện nay tòa nhà văn phòng ở Hồng Kông có chút vấn đề nên anh ấy phải đi trước, nhưng vị trí giám đốc của phòng hành chính vẫn chưa quyết định, tối qua bọn chị còn gửi thư điện tử cho sếp Viên nữa”.
Đổng Tri Vy tiếp tục gật đầu, phương án và danh sách dự phòng cho vị trí giám đốc phòng hành chính Đổng Tri Vy đã gửi mail cho Viên Cảnh Thụy từ lâu, sự việc ở phòng hành chính khá phức tạp, chọn từ nội bộ công ty có thể sẽ ok hơn, nhưng Viên Cảnh Thụy lại muốn tìm một người có khả năng giải quyết công việc tốt một chút, anh có ý nghiêng về nhân tài công ty môi giới giới thiệu hơn.
Cô còn nhớ có lần Viên Cảnh Thụy nhìn danh sách sát hạch của phòng nhân sự gửi lên, nói: “Người này á? Viết có một bản báo cáo mà hòm thư của tôi đã có ba version rồi, 1.1 đến 1.3, không biết phải sửa mấy lần nữa, tôi cũng toát mồ hôi thay cô ta”.
Cô đứng bên lắng nghe, trong lòng thầm nghĩ, hòm thư của cô còn ba version khác nữa cơ. Vị giám đốc cao cấp của phòng hành chính này là phụ nữ, tên Vạn Văn, là lựa chọn tương đối phù hợp với yêu cầu lần này của công ty, hơn ba mươi nhưng vẫn chưa kết hôn, lúc làm việc hết mình thì đúng là rất hết mình, thấy cô ấy lúc nào cũng bận rộn, nhưng làm đi làm lại đều là những việc giống nhau, tốn rất nhiều công sức, mà kết quả làm ra cũng chỉ có thế, lại còn lãng phí rất nhiều thời gian.
Nhưng con người không ai hoàn hảo cả, cô không nghĩ đây là khuyết điểm chí mạng. Vạn Văn tuy hiệu quả làm việc không cao nhưng rất cẩn thận, nếu không sẽ không cho một bản báo cáo sửa năm, sáu lần. Công việc ở phòng hành chính vốn là những công việc vặt vãnh nhất trong công ty, đa số là làm theo trình tự, không cần dũng mãnh tiến lên hay binh mã thần tốc, so với việc bỏ ra nhiều tiền mời người mới từ bên ngoài vào thì việc điều động người cũ ở nội bộ công ty thì sẽ có lợi cho việc nhanh chóng kết nối các mặt hơn.
Tuy vậy những việc này cô không nói với Viên Cảnh Thụy, thỉnh thoảng chuyện công ty anh cũng nói một, hai câu với cô, hỏi cô cảm thấy thế nào về việc này, người này, phần lớn cô không đưa ra ý kiến chủ quan hoặc bình luận chính xác.
Cô biết khi Viên Cảnh Thụy hỏi thì trong lòng anh đã có câu trả lời rồi, anh hỏi chẳng qua là một kiểu muốn cô nghe anh nói mà thôi. Cô luôn luôn ghi nhớ mình chỉ là một cô thư ký, nên làm việc của thư ký chứ không phải một người toàn năng, việc gì cũng phải đưa ra ý kiến.
“Sáng nay sếp Viên đã trả lời bọn chị, Tri Vy, chúc mừng em!”. Giọng chị quản lý nhân sự vang lên, cánh tay cô bị khoác chặt hơn, có vẻ rất thân mật.
“Chúc mừng em?”. Đổng Tri Vy khựng lại.
“Đúng thế, sếp Viên nói rồi, vị trí giám đốc sẽ điều động từ nội bộ công ty, bắt đầu từ hôm nay em có thể chính thức đi làm ở phòng hành chính, em được thăng chức rồi, sau này là giám đốc rồi, chúc mừng nhé!”.
Đơn xin nghỉ việc vẫn nắm chặt trong tay, cô đứng giữa phòng shock ngay tại trận giữa những gương mặt lấp lánh nụ cười.
Khi Đổng Tri Vy gặp lại Viên Cảnh Thụy cũng đã là chuyện của một tháng sau. Sau khi đột ngột điều động cô xong anh đã rời Thượng Hải đi Hồng Kông, chỉ dẫn theo bác Trần, vẫn đeo tay bó bột lên máy bay, hoàn toàn bỏ ngoài tai những lời dặn dò của bác sĩ.
Đổng Tri Vy có muốn tìm anh cũng khó, vị trí cũ của cô được một chàng trai khác thay thế. Người này tên Chiêm Hữu Thành vừa từ nước ngoài trở về. Chiêm Hữu Thành còn trẻ và giỏi giang. Cậu đã từng được huấn luyện làm thư ký của hội đồng quản trị, nhìn là biết cậu là sự lựa chọn hợp lý nhất.


Insane