XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Thịt Không Vui

Không Thịt Không Vui

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341824

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1824 lượt.

ay của con quỷ, chuẩn bị đập cho nó thành một cái hố.
Nhưng khi tôi chuẩn bị đập xuống, thì gương mặt của con quỷ kia bỗng xuất hiện.
Một đôi mắt xinh đẹp, ánh mắt đen nhanh đang ẩn ẩn nỗi tức giận đã làm động tác của tôi dừng lại.
Lý Lý Cát? !
“Bất Hoan!” Hắn leo lên bệ cửa sổ, chỉ vào cánh tay của mình bị đập thành cái hố, gầm nhẹ nói: “Cô lại dám đập tôi? !”
Tôi có gắng xoa xoa mắt, cũng không để ý sẽ xoa ra nếp nhăn hay không.
Lý Lý Cát, ở nhà họ Hồng tôi lại có thể nhìn thấy Lý Lý Cát?
Gặp lại cố nhân lam cho tôi vui sướng đến quên mất ân oán quá khứ giữa tôi và hắn, ta mừng rỡ vòng tay ôm cứng cổ của hắn kêu lên: “Làm sao anh lai đến nơi này?”
Ai ngờ giọng nói quá lớn, đưa tới sự cảnh giác của hai anh mì ăn liền đứng gác bên ngoài, bọn họ lại đẩy cửa ra.
Mắt thấy Lý Lý Cát sẽ phải bại lộ, tôi không kịp suy nghĩ nhiều, không chút lưu tình mà đẩy, Lý Lý Cát rơi từ lầu ba xuống lần nữa.
Một anh mì ăn liền mỡ cửa kiểm tra qua một lần, chỉ thấy tôi cầm khăn tay ngắm trăng thở dài, cũng không phát hiện cái gì khác thường.
Lý Lý Cát bò lên lần nữa thì đôi mắt nhìn chằm chằm tôi đã bắt đầu đầy máu.
Trừ việc đó ra, trong đầu tóc còn cắm mấy cành cây nhỏ.
Tôi thở nhẹ một hơi, nhánh cây này. . . . . . Thật tốt không có cắm vào sau gáy.
“Gì! Bất! Hoan!” Nhưng nếu tên của tôi là vật sống, sớm đã bị Lý Lý Cát cho cắn chết không biết bao nhiêu lần.
Tôi bình tĩnh mà đem một ngón tay đặt ở bên môi, nói nhỏ: “Xuỵt, không cần mê luyến tên chủa chị như thế.”
Bây giờ Lý Lý Cát đã là giận đến huyệt Thái Dương cũng bắt đầu nhảy bịch bịch bịch rồi.
Sợ hắn giận đến óc vỡ toang làm dơ thảm, tôi vội vàng đổi chủ đề: “Làm sao anh lại đến nơi này?”
“Tôi tới đón cô trở về.” Lý Lý Cát nhớ lại việc chính, tạm thời kiềm nén giận giữ, tức giận giải thích.
Nghe vậy, lòng tôi căng thẳng: “Người nào đã xảy ra chuyện? Bồi cổ hay dì Bích? !”
Lông mi cua Lý Lý Cát dày đậm mà cong cong vễnh lên, giờ phút này, hắn nhắm mắt lại, lông mi chớp xuống, giống như thoáng qua tới một cơn tức: “Chẳng lẽ trong lòng cô, chỉ có hai người bọn họ sao?”
“Chẳng lẽ. . . . . .” Tôi cắn môi: “Chẳng lẽ nói, là anh tài xế xảy ra điều gì ngoài ý muốn ?”
Nghĩ đến đây, tôi bi thương không dứt.
Tôi than cho cái chết của anh tài xế 诶, anh còn chưa có tận mắt nhìn thấy bộ vị quan trọng của tôi, tại sao có thể cứ đi như vậy chứ?
“Ngay cả người đi đường đều đã nghĩ đến, nhưng vẫn không nghĩ đến tôi sao? !” Lý Lý Cát nói, thanh âm ép tới rất thấp, bởi vì tức giận mà có chút khàn khàn: “Nhốt tôi ở trong lầu các, ba ngày ba đêm chẳng quan tâm, Bất Hoan, cô là cố ý muốn thấy tọi chết sao?”
“Dĩ nhiên không phải!” Tôi vội vàng giải thích: “Tôi cho tới bây giờ lúc nào cũng tin anh sẽ luông giàu có, con cháu đầy nhà sống đến già mà.”
“Thật chứ?” Lý Lý Cát hết giận một chút xíu.
“Dĩ nhiên, “tôi mang ra lý do cực ký chắc chắn: “Chẳng phải nghe thấy, người tốt sống không lâu, gieo họa ngàn năm đấy sao?”
Tôi cảm thấy được mình quả thật chính là cái bật lửa, mà Lý Lý Cát chính là cái kíp nổ, còn không bằng cái cái dưa chuột có dáng dấp một phần ba quả bom của hắn.
Ý của tôi là, tôi chỉ tùy tiện nói một câu, là có thể làm cho hắn giận giữ.
Lúc này, trên trán Lý Lý Cát toát ra một hàng mạch máu bành trướng, rối rắm thành dấu hiệu “ANGRY”. (Bonei: angry là tức giận, giận giữ nhá)
Tôi lại thử chuyển đề tài: “Tại sao muốn dẫn tôi đi? Là ý Bồi Cổ sao?”
Lông mi dài đậm của Lý Lý Cát đang chuyển động trong không khí, truyền đến một trận rét lạnh: “Nếu như mà tôi nói không phài ý của anh hai, cô liền định không chịu đi sao?”
Cãi nhau ầm ĩ nhiều năm như vậy, tôi rốt cuộc phát hiện Lý Lý Cát có cái ưu điểm có thể chống lạnh tự động.
Không tệ không tệ, sau khi ra ngoài có thể xem hắn như tủ lạnh bán đi.
Thấy ta không trả lời, Lý Lý Cát hừ lạnh một tiếng, độ lệch quá mức, tách ra, lại trộm dò xét tôi một cái, nói: “Cái tên Hồng thiếu, hắn. . . . . . Không làm cái gì với cô chứ.”
Hồng Thiếu Nhu quả thật không làm cái gì với tôi, nhưng tôi làm rất nhiều chuyện đối với hắn.
Nhưng người rụt tè ngay thơ như tôi, có thể nào đem ra nói cho Lý Lý Cát đây?
Cho nên, tôi trầm mặc.
Lý Lý Cát lại đem thái độ của tôi hiểu thành cam chịu: “Chẳng lẽ cô đã bị hắn. . . . . .”
Lý Lý Cát không có đem hai chữ phía sau nói ra, nhưng tôi hoàn toàn có thể hiểu được.
Nhưng với sự ngây thơ rụt rè tôi vẫn là tiếp tục giữ vững trầm mặc.
Cằm Lý Lý Cát bắt đầu cứng rắn, hàm răng cắn chặt, giống như là ở nhẫn nại lấy tình cảm khổng lồ đánh thẳng vào.
Tôi cảm thấy được Lý Lý Cát đại khả không cần như thế.
Phía dưới của tôi cũng không phải là Hòa Thị Bích(1), coi như bị Hồng Thiếu Nhu cho hai chữ kia cũng không có gì cùng lắm thì…
Tình cảm Lý Lý Cát cũng không có bộc phát ra, bắp thịt của hắn căng cứng từ từ thả lỏng, cuối cùng, hầu kết chuyển động, chuyển mắt nhìn tôi, giữa hai lông mày hình như nhiều nếp nhăn hơn, cả người giống như là trong nháy mắt lớn thêm vài tuổi: “Tôi sẽ giúp cô báo thù,