Cô Dâu Nhỏ Bị Gạt Cưới Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341893
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1893 lượt.
i vào bên giường"Đang suy nghĩ gì vậy?"
An Nhiên nhìn anh, vẻ mặt bi thương. Chuyện đã qua lâu như vậy, nhớ lại, cũng chỉ có ngắn ngủn mấy phút, cũng chỉ có ở trong hoàn cảnh ấy, mới biết cái loại tư vị từ từ chịu đựng là như thế nào.
"Tiểu Nhiên. . . . . ." Nam Tịch Tuyệt giơ tay lên muốn vuốt mái tóc của cô, cô lại trước một bước nằm xuống "Em mệt mỏi, có chuyện gì ngày mai nói."
Cô trợn mắt nhìn vách tường, thân thể buộc thật chặt. Sau một lát, đèn bàn bị tắt, anh vén chăn lên nằm bên cạnh cô.
Anh dính sát phía sau cô, ôm cô vào trong lòng "Tiểu Nhiên. . . . . . Anh xin lỗi em."
An Nhiên mở mắt thật to , không dám chớp mắt. Cô không thể lại vì anh mà chảy nước mắt. . . . . .
Cô mặc bàn tay anh chậm rãi vuốt ve thân thể cô, anh tìm kiếm chung quanh một chút, nặn một cái, giống như là đang kiểm tra, năm năm này, cô có bị thương chỗ nào hay không.
Anh trầm mặc thật lâu, lâu đến nỗi An Nhiên cho là anh đã ngủ rồi, anh lại đột nhiên mở miệng hỏi: "Tại sao chưa từng làm cùng cậu ta?"
An Nhiên chợt quay người lại "Anh rất hả hê phải không? Cho là tôi vì anh mà thủ thân như ngọc? Tôi cho anh biết, Nam Tịch Tuyệt, anh ấy không có đi vào không có nghĩa là chúng tôi không có phương thức giải quyết khác, thân thể này nhìn anh ấy cũng đã nhìn, sờ cũng đã sờ, hôn cũng đã hôn qua, số lần anh ấy phóng trên người tôi tạm thời không thể so với anh. Anh có biết thời điểm tôi cho anh ấy vuốt ve anh ấy có bao nhiêu hưởng thụ không? . . . . . . Ừ nha. . . . . . !"
Nam Tịch Tuyệt không cho cô nói thêm gì nữa, hung hăng chặn miệng cô lại. An Nhiên đá anh, đánh anh, anh cố gắng đè ép không cho phép cô làm loạn, hai người giống như điên ở trong chăn giằng cô.
Móng tay của cô xẹt qua khóe mắt anh, nhất thời có máu chảy ra. An Nhiên cũng cảm thấy móng tay của mình ấm nóng, cô dừng lại động tác. Nam Tịch Tuyệt thoáng dời hạ vị, tìm được nơi ấm áp ướt át kia, thân thể trầm xuống, liền tiến vào thân thể cô.
Sờ Sờ( Trước)
An Nhiên cắn chặt môi, quay mặt qua chỗ khác, cố chấp một hồi, thật sự là bị anh dày vò đến khó chịu, hít một hơi, co rúc lại, xoắn anh môt phen, thúc giục: "Nhanh lên một chút. Tôi rất mệt mỏi."
Hơi thở nóng rực của anh phun vào lỗ tai cô, vừa ướt lại vừa nhột, cô quay sang bên gối cọ xát. Anh ở trên vành tai cô liếm một phen, một trận cảm giác tê dại nhanh chóng vọt qua một bên thân thể cô, quả thật giống như dòng điện.
Nam Tịch Tuyệt từ trong cơ thể cô rút ra, lật người nằm xuống bên cạnh cô, ôm lấy cô "Thật xin lỗi."
An Nhiên chôn thấp đầu hơn "Có cái gì tốt để xin lỗi . Không làm đúng không, không làm thì anh liền cút ra khỏi nhà tôi, không cần trở lại quấy rầy tôi nữa."
Sau đó An Nhiên mới phát hiện, là cô vẫn nghĩ đến hôn nhân quá đơn giản. Khi cô kết hôn, cô cũng gọi điện thoại thông báo cho Nhập Hồng. Lúc đó Nhập Hồng đã khóc qua điện thoại, luôn nói: "Mẹ có lỗi với con, mẹ nhớ con." Nhưng thời điểm An Nhiên vừa muốn hỏi, bà vẫn như cũ cúp điện thoại trước một bước.
Hôn lễ làm rất khiêm tốn, nhưng trong nhà An Nhiên cũng không có một người tới dự là sự thật, ba mẹ Tô Nam không nói gì, nhưng những ngày lễ tết đi thăm người thân, những người đó đều dùng ánh mắt khác thường làm cho cô cảm thấy rất khó chịu.
Quan trọng nhất là, cuộc sống vợ chồng của cô và Tô Nam vẫn lúng túng không thôi. Tô Nam luôn có dục vọng mãnh liệt đối với cô, lúc trên giường, anh thiết tha hôn cùng vuốt ve, cô cố gắng hết mức để cho mình đi hưởng thụ, nhưng là, mỗi lần anh đi dò xét ở nơi kia, cô vẫn luôn không ướt. Hơn nữa, có lần Tô Nam uống đến say khướt trở về, không để ý đến cô khô khốc, cố gắng xông vào, cô cũng không bao giờ nghĩ đến mình sẽ kháng cự đá anh xuống giường. Lâm Lâm một mình ngủ ở phòng bên cạnh bị kinh sợ tỉnh dậy oa oa khóc lớn, chạy đến một đầu chui vào trong ngực cô.
Buổi tối hôm đó, Tô Nam đá sập cửa bỏ đi.
Đây là lần đầu tiên bọn họ không vui vẻ từ sau khi cưới. Vừa rạng sáng ngày thứ hai, An Nhiên đưa Lâm Lâm đi nhà trẻ, phát hiện Tô Nam đang ngồi ở cửa cầu thang, thấy cô, vẻ mặt yếu ớt, anh không nói gì, chỉ là than thở, cho mình một cái tát.
Lâm Lâm lại bị anh dọa cho sợ bật khóc. Cô dụ dỗ con gái đi học, cố ý xin nghỉ nửa ngày về nhà, hầu hạ Tô Nam tắm. Cô cũng đi theo vào phòng tắm, cô giúp anh đấm lưng, sau đó, chủ động vòng chắc anh, bàn tay thám thính đi xuống dưới an ủi anh, đồng thời cởi bỏ quần áo trên người mình, sáng sớm hôm đó, cô là thật lòng nghĩ muốn cho anh.
Cô bị anh lôi vào trong bồn tắm, không có làm gì khác, chỉ là hôn cô thật lâu. Anh nói cho cô biết: "Không vội, chúng ta cứ từ từ. Dù sao em cũng đã là vợ của anh rồi."
Ở thời điểm cô khó khăn nhất, là Tô Nam vẫn luôn ở cùng với cô, không liên quan đến tình yêu nam nữ, cô sẽ cảm kích anh cả đời. Cho nên, khi Mỹ Huệ tìm tới cửa, An Nhiên cũng không có oán hận anh. Nhưng cô thờ ơ lại chọc giận Tô Nam, không tức giận, không thèm để ý, là bởi vì cho đến bây giờ ở trong lòng cô không có để tâm, không c