XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341811

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1811 lượt.

uách cho rồi, như vậy sẽ không giày vò nhau nữa.
Tại sao, tình cảm của cô đối với anh không thể phai nhạt đi một chút. Tình cảm vô cùng sâu đạm, làm cô tổn hao thể lực cùng trí lực, nhưng không cách nào giảm bớt đi .
"Annie chăm sóc anh một năm rưỡi, nhờ có cô ấy mắt anh mới dần tốt lên được. Em đứng ở xa nên không nghe được anh và cô ấy nói chuyện, giọng nói của cô ấy và giọng nói của em cực kỳ giống nhau, lúc mới đầu anh cứ tưởng là em đã quay lại." Nam Tịch Tuyệt nhanh chóng giải thích.
An Nhiên chợt đẩy anh một cái, đẩy anh đến dựa vào cầu thang bên cạnh cửa sổ, "Anh nói với em những thứ này làm gì? . . . . . . Em sẽ không tha thứ cho anh. Em không có chết cũng không tàn phế, tại sao anh không để cho người ta báo tin cho em, anh bị thương nguy hiểm đế ntính mạng, tại sao lại tình nguyện tìm một người phụ nữ khác đến chăm sóc anh, anh nghĩ em là không khí sao? Anh bảo em phải làm thế nào? Oán hận anh, mấy người anh em của anh cũng cảm thấy em có lỗi với anh, anh vĩ đại, vì em hy sinh nhiều như vậy, em lại ở trong nước sống cuộc sóng nhàn nhã, gả cho người ta sinh con cho người ta. Anh muốn làm thánh nhân, thì tự mình làm đi. Biến, em không muốn nhìn thấy anh! Mang sự đau xót của anh tới tìm An tiểu thư an ủi đi, có lẽ cô ấy sẽ sinh con cho anh!"
"Tiểu Nhiên!" Nam Tịch Tuyệt ôm lấy cô, "Thật xin lỗi, thật xin lỗi, là anh không đúng. Anh bảo thủ, anh không quan tâm đến cảm nhận của em. Cho anh cơ hội có được hay không? Đừng đuổi anh đi. Anh yêu em, yêu em. . . . . . !"
An Nhiên kéo tay của anh dùng sức cắn một cái, "Bây giờ em hận anh chết đi được." Cô từ trong ngực anh tránh ra, chạy vào nhà, giữ cửa, cười lạnh nói: "Muốn em tha thứ cho anh, được, từ trên lầu nhảy xuống, nếu như anh không chết, để cho em chăm sóc anh một lần, em sẽ tha thứ anh!"
Cô dùng sức đóng cửa lại, sau đó đôi mắt trợn to lên.
Là ảo giác sao? Từ mắt thần trên cánh cửa, cô nhìn thấy Nam Tịch Tuyệt từ trong cửa sổ lật người, nhảy ra ngoài!






Rạn Nứt
Là ảo giác sao?
An Nhiên nhìn chằm chằm vào cánh cửa đã đóng chặt, tinh thần hoảng hốt.
Khi Cố Lãng và mọi người ngồi máy bay đến thành phố C liền chạy tới bệnh viện nhân dân, Nam Tịch Tuyệt vẫn còn ở trong phòng cấp cứu chưa có ra ngoài. An Nhiên thì ngồi yên giống như bức tượng, hai cánh tay Yến Tử ôm lấy An Nhiên, không ngừng an ủi, Annie đứng ở trong góc lau nước mắt, thỉnh thoảng phát ra tiếng nức nở.
Louis đơn giản tóm tắt rõ ràng tình hình cho Cố Lãng nghe. Nam Tịch Tuyệt chưa chết được, chỉ là nhảy từ lầu ba xuống, cánh tay bị gãy, xương chân trái bị dập nát. Sau khi phẫu thuật chỉ cần tĩnh dưỡng là khỏe lại.
Biết được Cố Lãng muốn đưa Nam Tử về thành phố S để điều trị, An Nhiên không đồng ý: "Anh ấy vừa mới phẫu thuật xong!"
Giọng nói Cố Lãng đều đều nói: "Bây giờ phải đi thôi, tôi không muốn lần sau quay về chính là nhìn thấy tro cốt của Nam Tử. Aron, trên đường làm phiền anh chăm sóc cậu ấy."
Lúc này An Nhiên mới chú ý tới người bác sĩ cao gầy đeo mắt kính gọng vàng đứng bên cạnh. Bộ dáng của anh ta có vẻ rất mệt mỏi, không chút để ý gật đầu một cái, sai người đẩy Nam Tử rời đi.
An Nhiên trơ mắt nhìn bọn họ rời đi, thân thể giống như bị đông cứng, không cách nào nhúc nhích.
Cố Lãng không hài lòng nhìn cô đứng ngây ngốc ở đó, Mạnh mẽ nắm vai cô kéo tới, "Lần này để cô chăm sóc, cùng nhau trở về thôi."
Cho đến khi dừng lại ở bênh viên trung tâm thành phố S, An Nhiên ngồi ở trước giường bệnh của Nam Tịch Tuyệt, vẫn còn có cảm giác như mình đang nằm mơ.
Nam Tịch Tuyệt vẫn ngủ mê man, trên người đang đắp một chiếc chăn bông rất dày, vẻ mặt điềm tĩnh. An Nhiên không muốn nhìn thấy nét mặt như vậy của anh, ít nhất là lông mày của anh cũng phải nhúc nhích chứ, hoặc là những chỗ khác cũng được, để cho cô biết, thật sự là anh vẫn còn sống.
Thủ tục chuyển viện là do Cố Lãng thu xếp, sau khi Nam Tịch Tuyệt được đẩy vào phòng bệnh, thì không thấy anh ta đến nữa. Cả trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình An Nhiên.
Cô thậm chí cũng không nghe được tiếng hít thở của Nam Tịch Tuyệt .
An Nhiên cũng không chịu nổi sự yên tĩnh như thế này, cô đứng lên, vén chăn trên người anh lên một chút, cúi người, nằm ở trên lồng ngực của anh, lỗ tai dính sát lồng ngực của anh, nghe tiếng đập từ trái tim anh.
Trầm ổn có lực, không yếu ớt giống như cô tưởng tượng.
Nam Tịch Tuyệt hừ một tiếng, An Nhiên lập tức ngồi dậy, cẩn thận hỏi: "Sao vậy, có phải đau lắm không?"
Nam Tịch Tuyệt không có đáp lại, cửa phòng bệnh bị Yến tử đẩy ra, cô ấy nhỏ giọng gọi An Nhiên ra ngoài.
An Nhiên ôm Yến Tử một lúc, "Yến Tử, cám ơn cậu."
Yến Tử vẫy tay một cái, "Cám ơn cái gì. Mình tới nói với cạu một tiếng, mình đi ra ngoài trước, đến bữa tối sẽ tới tìm cậu. Vừa rồi Cố Lãng đã hỏi lại bác sĩ lần nữa, sau này Nam Tử chỉ cần nằm yên là được. Cậu cũng chỉ cần trông nom, đút cho anh ấy ăn, đảm bảo anh ấy khỏe mạnh là được rồi."
Vành mắt An Nhiên đỏ lên, "Yến Tử, cậu nói xem, có ph