Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341747
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1747 lượt.
lên một tiếng, thân thể nghiêng một cái liền biến mất trong bóng tối.
Đêm Mưa
Nhìn thấy Nam Cung Yến đột nhiên biến mất, An Nhiên vội vàng chạy tới, ai ngờ chạy chưa được hai bước đã hụt chân, thật may là có người giữ lại ở phía sau. Có ánh đèn chiếu tới, An Nhiên liếc nhìn dưới chân, không khỏi sợ hết hồn, đột nhiên xuất hiện một cái cống ở chỗ bị cỏ dại che khuất.
"Em muốn chết phải không!" Giọng nói tức giận đùng đùng của Nam Tịch Tuyệt.
An Nhiên quay đầu lại, mới phát hiện Nam Cung Quân Như xách theo đèn bin đi tới, lo lắng gọi Nam Cung Yến " Yến tử, cậu ở chỗ nào" Sau khi gọi mấy tiếng, giọng nói yếu ớt của Nam Cung Yến truyền từ dưới công lên: " Anh, thật là đau"
Nam Cung Yến lăn xuống, may mà nước đọng trong khe không sâu, nhưng lại không may bị bụi gai cào rách chân, vết thương vừa sâu lại rất lớn, dưới ánh đèn chiếu rọi, gương mặt của cô ấy trắng bệch.
"Anne, sao cậu lại giúp bọn họ trốn tránh trách nhiệm, Yến tử không nên có người bạn như vậy."
"Cậu có tư cách gì nói tôi?" An Nhiên tức giận nói.
Bọn họ ở chỗ này cãi nhau loạn thành một đoàn, Nam Tịch Tuyệt xoa bóp cái trán đau nhức, nghiêm mặt lên, "Câm miệng hết cho tôi. Có chuyện gì ngày mai hãy nói, tất cả đi ngủ, ngay bây giờ, lập tức!"
Vẻ mặt anh lạnh lùng, ánh mắt sắc bén, hai nam sinh thấy thế không tự chủ được rụt cổ một cái, liếc nhìn nhau, tức giận rời đi.
Trong phòng, Trương Nhiên gặp phải chút phiền toái khi cố gắng khâu vết thương cho Nam Cung Yến , cô khóc ầm ĩ, sống chết không để Trương Nghiên đụng vào. Nhưng vết thương của cô ấy lại ở vị trí tương đối nhạy cảm, mấy nam sinh đi theo đều không thuận tiện, bệnh viện lại cách nơi này hơi xa, hơn nữa, vết thương cũng không thể để lâu không xử lí được.
Nhìn thấy sắc mặt cô ấy càng ngày càng trắng, lại cuộn tròn người kiên quyết không cho cô đến gần, Trương Nghiên lau mồ hôi trên trán một chút, đi ra ngoài gọi Nam Cung Quân Như: "Cậu lên khâu vết thương cho em gái đi, mình thật sự không thể làm được." Thấy An Nhiên đứng ở dưới gốc cây đang lo lắng, cô chào hỏi: "Tiểu Nhiên lên làm trợ thủ giúp một tay đi, cám ơn."
Quần áo bẩn trên người Nam Cung Yến còn chưa thay, An Nhiên lấy một cái váy sạch thay cho cô ấy, lúc cởi áo ngực thì Nam Cung Quân Như rất tự giác xoay người đi chỗ khác.
Nam Cung Quân Như chỉ mang theo duy nhất một đôi gang tay vô khuẩn, động tác thành thục. Nam Cung Yến nhìn chằm chằm hắn ngẩn người, hết sức phối hợp. An Nhiên nhìn hai người bọn họ, trong lòng lại dâng lên chút lo lắng.
Cô biết mẹ của Nam Cung Yến qua đời sớm, cô ấy từ nhỏ đều do anh trai nuôi lớn. Chỉ là trước khi gặp Nam Cung Quân Như, Yến tử chưa bao giờ đề cập đến người anh trai này với cô.Lúc mới quen biết An Nhiên còn cảm thán cha mẹ của Yến tử thật thiên vị, sinh cô đẹp như vậy, ngược lại anh trai của cô mặt mũi lại rất bình thường. Nhưng vào lúc này nhìn bộ dáng cau mày của Nam Cung Quân Như, dáng vẻ đó giống hệt như Yến tử.
Yến tử so với An Nhiên phải độc lập hơn rất nhiều, quan hệ của cô ấy với mẹ kế cũng rất tốt. Theo đạo lý mà nói, không có lý do gì. . . . . . Yêu anh trai chứ?
An Nhiên ở trong lòng cẩn thận từng li từng tí toát ra ý niệm không tốt như vậy.
Thực tế luôn tàn nhẫn. Thời điểm khi Nam Cung Quân Như cẩn thận đỡ em gái nằm xuống, An Nhiên đang thu dọn đồ đạc lại nghe được âm thanh có chút kỳ quái, theo thói quen ngẩng đầu lên nhìn, cuộn băng gạc vừa mới cầm liền từ trong tay rơi xuống đất, lộc cộc lăn tới góc tường.
Yến tử đưa tay ôm cổ Nam Cung Quân Như, hôn lên bờ môi hắn. Thân thể cô suy yếu, hôn lên không có tí hơi sức nào, chỉ rải rác nhẹ nhàng giống như đang mổ, Nam Cung Quân Như vẫn duy trì tư thế cúi người, sắc mặt giống như bình thường.
An Nhiên cơ hồ là hoảng loạn trốn đi, bị Nam Tịch Tuyệt chặn lại: "Em khẩn trương làm gì, Yến tử không sao chứ?"
An Nhiên lắc đầu liên tục, lời nói cũng không lưu loát : "Không có, không có việc gì." Cô chột dạ nhìn Trương Nghiên một cái.
"Tôi đi xem một chút." Trương Nghiên lưu loát leo lên, quay đầu hướng Nam Tịch Tuyệt nói, "Nếu không còn chuyện gì nữa, Nam tử cậu đi nghỉ ngơi đi."
Nam Tịch Tuyệt gật đầu một cái. Chú ý tới An Nhiên đứng bên cạnh nắm thật chặt váy của mình, khẩn trương như vậy, đưa tay sờ trán của cô đều là mồ hôi lạnh, "Bị hù sợ rồi hả, không có chuyện gì. Đoán chừng Quân Như muốn coi chừng Yến tử, em phải ngủ chung cùng Trương Nghiên rồi."
An Nhiên kéo tay của anh, "Trương Nghiên cùng Quân Như yêu đương, tại sao còn phải ở chỗ của anh? Anh tại sao lại gạt em?"
Nam Tịch Tuyệt trả lời rất thành thực: "Không biết."
Không biết? An Nhiên mếu máo, ngay cả giải thích anh cũng lười nói. Anh thật sự rất ghét cô sao?
An Nhiên quay người đi đến phòng của Trương Nghiên, vẫn cảm thấy ủy khuất, từ trong cửa sổ nhô đầu ra, hướng Nam Tịch Tuyệt gào lên: "Không cần anh phải đắc ý, em mới không lạ gì anh, anh không cần phải đề phòng em như đề phòng cướp! Anh thích cùng phụ nữ lên giường cũn