Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341790
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1790 lượt.
nh đèn sáng rọi, thân thể non nớt của người thiếu nữ không hề che đậy hiện ra trước mắt anh, thân thể trắng nõn vì động tình mà ửng hồng, anh không nhịn được đem cô ôm càng chặt hơn, nụ hôn cực nóng trở nên suồng sã , trằn trọc ở trên thân thể cô, "Tiểu Nhiên, nói ngừng."
Cô lại lôi kéo tay anh đặt lên nơi mềm mại trước ngực mình.
Điện thoại của An Nhiên ở trên bàn rung mấy cái, là âm báo tin nhắn.
Có lẽ lúc này bất kỳ sự quấy nhiễu nào từ bên ngoài cũng có thể khiến Nam Tịch Tuyệt lần nữa buông tay, cô ôm anh thật chặt, chủ động hôn lên môi anh, đem thân thể càng dựa sát vào anh.
Điện thoại di động của cô lại lần nữa vang lên."Đừng động tới nó!" An Nhiên có chút nóng nảy. Cô cũng không biết mình đang gấp cái gì, chỉ cảm thấy, không dễ có được một cơ hội như vậy, cô không muốn mình và Nam Tịch Tuyệt càng ngày càng xa cách, cô muốn tiếp xúc da thịt, lưu luyến triền miên, muốn anh mang cô đi thưởng thức cảm giác thân mật nhất giữa nam và nữ.
Nam Tịch Tuyệt cuối cùng cũng buông cô ra, cánh tay đặt trên ngực dời đến sau thắt lưng cô, anh đỡ cô ngồi trên đùi của mình, dùng tay kia lấy điện thoại di động.
An Nhiên đem cái trán chống đỡ lên bả vai rộng rãi của anh, không dám nhìn anh. Cô đã là thân ^ không tấc ^ sợi, mà quần áo của anh vẫn còn đầy đủ như cũ.
"Này, . . . . . . Là tôi." Nam Tịch Tuyệt nhận điện thoại. Là Khâu Thiếu Trạch, An Nhiên chợt nhớ tới, lần này cô và Khâu Thiếu Trạch cùng đi chung một chuyến bay về nước, trước khi tách ra, hắn nói sáng sớm 16 cùng đi, hơn nữa đã mua xong vé máy bay. Vừa gặp phải Nam Tịch Tuyệt, cô liền đem tất cả chuyện này đều quên hết.
" Chiều mai tôi đi máy bay, cô ấy sẽ đi cùng tôi, ừ, hẹn gặp lại." Cúp điện thoại, Nam Tịch Tuyệt khe khẽ thở dài, bế ngang An Nhiên đi tới phòng tắm.
"Có nước nóng, tắm trước đã." Nam Tịch Tuyệt buông cô ra, tròng mắt hạ xuống, vẫn không có nhìn lại cô, bước nhanh ra ngoài. An Nhiên lúng túng, bị vây trong vòng cảm xúc uể oải bước vào bồn tắm.
Nước nóng rất nhanh chứa đầy cả bồn tắm.
Cẩn thận ngửi mùi trên người, bởi vì ở trước mộ Bùi Anh cả một ngày, cả người đều là mùi bùn. Bồn tắm hình chữ nhật nằm xuống vừa lúc thích hợp. An Nhiên không khỏi nhớ lại khi mình còn bé, còn có thể coi nơi này như hồ bơi, đôi tay, hai chân bò qua bò lại, nghịch nước. Có lúc cùng tắm với Bùi Anh, cô còn tò mò bò đến trên người bà, duỗi móng vuốt đến sờ nơi đầy đặn mịn màng của bà, bộ dạng giống như rất thèm muốn, luôn chọc cho Bùi Anh dở khóc dở cười.
Bây giờ nghĩ lại một chút, trước kia Nam Tịch Tuyệt thật sự có điểm giống vú em. Tắm xong cũng đều là anh chuẩn bị trước khăn tắm, đem cô bọc kín ôm trở về phòng. Cô ở bên trong ngâm nước đã lâu, đôi tay cũng nhăn nhíu, làm cô hăng hái cọ lên người anh.
Cô tắm xong, sấy qua tóc, cầm khăn tắm trên kệ bao lấy mình, mở cửa, phát hiện cửa đã bị Nam Tịch Tuyệt kéo ra song sắt lạnh lẽo. Mà bản thân anh cũng vừa lau tóc từ nhà vệ sinh nhỏ trong phòng Bùi Anh ra ngoài.
Bùi Anh dựa trên nguyên tắc bảo vệ thân thể phái nữ, mỗi lần tắm xong sẽ chạy vào nhà tắm trong phòng bà tắm rửa lại lần nữa, hơn nữa còn cấm chỉ An Nhiên và Nam Tịch Tuyệt cùng nhau tắm. Điều này từng khiến cho An Nhiên không hiểu, cũng làm cho Nam Tịch Tuyệt đỏ mặt ảo não một hồi.
"Khâu Thiếu Trạch đi về trước. Ngày mai em về cùng anh, tối nay ở nơi này thôi." Nam Tịch Tuyệt nói xong liền vào phòng mình, tiện tay đóng cửa lại, An Nhiên thậm chí còn nghe được tiếng khóa cửa.
An Nhiên thông suốt từ trên ban công đi vào phòng của Nam Tịch Tuyệt, anh đang ngồi tựa lưng vào đầu giường thất thần, thấy cô phồng má đứng ở bên giường của mình, cười cười: "Anh quên còn có cửa sau."
An Nhiên bò lên giường, nằm chết dí bên cạnh anh, buồn bực nói: "Em với anh cùng nhau ngủ."
Cô như cũ chỉ bọc một cái khăn tắm, lỏng lẽo bất cứ lúc nào cũng có nguy cơ tuột ra, Nam Tịch Tuyệt dịch vào phía bên trong giường: "Đi mặc quần áo của em vào."
An Nhiên trợn tròn mắt nhìn trần nhà, dùng sức cắn môi dưới, rốt cuộc làm ra quyết định, ngồi dậy"Pằng" tắt đèn ngủ trên bàn ở đầu giường anh. Trong phòng nhất thời đều bị bóng đen bao phủ.
Cách một lớp chăn lông mỏng trên người, Nam Tịch Tuyệt rõ ràng cảm nhận được, An Nhiên đè ở trên người mình đang tháo bỏ khăn tắm. Cô bưng lấy mặt anh, hôn anh, chủ động đem đầu lưỡi mềm mại dò vào trong miệng anh.
Một hồi lâu, cô tức giận thở hổn hển ngẩng đầu lên, đỡ vai của anh dậy, "Anh có muốn em không?" Thấy anh chỉ trầm mặc, cô nằm xuống, cong đầu gối lên cọ xát phía dưới bụng anh, mới vừa đụng phải liền sợ hết hồn.
Hầu kết Nam Tịch Tuyệt chuyển động, thanh âm có chút biến đổi: "Ai dạy em những thứ này?"
Tay An Nhiên có chút run, còn là đánh bạo đi xuống, nắm một ít nơi cứng rắn. Bình thường hay cùng Yến tử chen chúc tại một chỗ, hai người đã xem qua không ít "Dã thú đùa giỡn" Âu Mĩ( @ cái này t cũng không bít đâu nhá, mọi ng tốt nhất tự tìm hiểu,hi), Yến tử kinh nghiệm tình dục khá nhiều, cô ấy cũng đã từng giảng dạy những chuyện tình cảm này cho An Nhiên, hơn nữa còn nhiều l