Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341801
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1801 lượt.
loại vẻ mặt này?"
An Nhiên nghiêng mình qua đang muốn nói chuyện, điện thoại trong túi xách lại vang lên."Roch!"
Nghe thấy giọng nam truyền ra từ trong điện thoại, Nam Tịch Tuyệt khẽ nhíu lông mày. Lại thấy một tay An Nhiên nắm lấy cánh tay phải của anh, chỉ chỉ cửa trường học, trong miệng còn nói : "Xin lỗi, tớ quên mất, tớ sẽ đi qua lấy."
Hạ cửa sổ xe xuống, An Nhiên thò đầu ra hướng về phía một nam sinh cao to vừa chạy đến cổng trường vẫy tay, "Bên này!"
Xe còn chưa dừng hẳn, An Nhiên liền tháo dây an toàn đẩy cửa xe ra chạy xuống.
Khuôn mặt Roch đầy mồ hôi, trên người vẫn còn mặc đồng phục của đội bóng đá, hắn lau mồ hôi, lấy laptop trong túi sách ra đưa cho An Nhiên: "Đây."
"Cám ơn." An Nhiên liên tục nói cảm ơn, cười híp mắt hỏi, "Cậu mới vừa đá bóng xong sao?"
Đôi mắt của Roch sáng rực, ngón tay hướng cô làm ra chữ V, "Toàn thắng!"
"Thật là lợi hại." An Nhiên từ trong đáy lòng tán thưởng một tiếng, đem laptop bỏ vào trong túi của mình, "Lần sau đi học sẽ trả lại cậu. Cám ơn."
Roch mong đợi nhìn cô: "An, . . . . . . Ngày mai cậu có thời gian không, chúng ta đi xem đá bóng nhé." Hắn ở trong túi quần móc nửa ngày, rốt cuộc lấy ra hai tấm vé đã bị mồ hôi thấm ướt, có chút nhăn nhúm.
An Nhiên có chút kinh ngạc, sửng sốt một chút, khoát khoát tay, chỉ đến chỗ xe của Nam Tịch Tuyệt : "Xin lỗi, tớ có hẹn. . . . . . . Hẹn gặp lại."
Vẻ mặt Roch thất vọng, đành phải nhìn cô vui mừng lên xe của Nam Tịch Tuyệt.
An Nhiên lần nữa trở lại vị trí kế bên tài xế, Nam Tịch Tuyệt đang hút thuốc lá liếc cô một cái, thả khói, chợt lái xe đi ra ngoài.
Sức lực quá mạnh, An Nhiên kêu lên một tiếng mới giữ vững được thân thể. Nam Tịch Tuyệt không nhẹ không nặng hừ một tiếng, "Cụng đầu rồi hả ?"
"Không có, có dây thắt an toàn rồi." An Nhiên cười nói.
"Vui mừng như thế?" Giọng nói của Nam Tịch Tuyệt lộ ra chút kỳ quái.
An Nhiên mím môi cười, "Roch ở trong trường học bọn em chính là NO. 1, vừa là đội trưởng đội bóng đá, học tập lại xuất sắc. Ngày hôm qua Yến tử còn khẳng định là em sẽ không mượn được máy vi tính của cậu ấy, " cô hả hê rút quyển vở ra liếc nhìn, "Yến tử sẽ phải đem thẻ vàng ở Elizabeth cho em, ha ha!"
Nam Tịch Tuyệt trầm mặc một lát, đột nhiên đem ví tiền của anh cho cô, "Ông nội anh hàng năm đều may kiểu áo Tôn Trung Sơn ở Elizabeth, bên trong còn có thẻ kim cương, cho em cái này. . . . . . . Đem laptop trả lại."
An Nhiên kinh ngạc cầm ví tiền của anh, không dám tin nhìn anh, cởi dây thắt an toàn tiến gần đến bên miệng anh, dùng sức ngửi.
Nam Tịch Tuyệt không cản trở cô, vội vàng thắng xe lại, "Ngồi xong!"
Dù sao xe cũng dừng lại rồi, An Nhiên dứt khoát dựa vào trong ngực anh, "Em ngửi thấy vị chua."
Vẻ mặt Nam Tịch Tuyệt mất tự nhiên , lại thấy cô cong đôi môi lên, hôn lên môi anh một cái, "Khói lửa thật là lớn."
Nam Tịch Tuyệt nhiệt tình hôn lại cô, chờ đến khi cô có chút khó thở mới chịu buông ra, đưa tay vuốt ve cánh môi bị anh cắn có chút sưng đỏ, nhỏ giọng nói: "Còn nếm ra mùi gì nữa?"
An Nhiên bị anh hôn có chút thảm hại, trừng mắt nhìn anh, "Ghen còn không chịu nhận, không biết xấu hổ!"
Nam Tịch Tuyệt nâng ngón tay lên lau mồ hôi trên chóp mũi cô: "Ai nói anh không nhận?"
Cổ họng An Nhiên căng lên, lại nghe thấy anh thẳng thắn thừa nhận: "Anh chính là ghen. Tiểu tử kia đối với em không thật lòng, về sau cách xa hắn một chút." Cô ngược lại có chút quẫn bách.
Hốc mắt cô có chút nóng, ngượng ngùng vùi đầu vào vai anh, hít hít mũi. Nam Tịch Tuyệt vén cổ áo của cô lên, thấy trên gáy cô có mấy ban màu hồng nhỏ, nghi ngờ nói: "Còn chưa có tiêu?"
An Nhiên sờ qua, "Không phải, là cổ áo đồng phục học sinh quá cứng, làm cho cổ có chút không thoải mái, nên em hay gãi. Tốt nhất sau này y phục cho dù là trong hay ngoài cũng nên làm bằng da, thích hợp với thể chất nhạy cảm. Em liền không cần phải lo nghĩ nữa."
Ngón tay Nam Tịch Tuyệt nhẹ nhàng vuốt ve mấy nốt hồng đó, như có điều suy nghĩ. An Nhiên từ nhỏ đã được nuông chiều, da mặc dù trắng nõn trơn bóng, nhưng cũng rất dễ bị dị ứng. Mua
quần áo cũng đều phải nghiên cứu hàm lượng chất liệu vải trước tiên.
An Nhiên né tránh tay của anh, "Thật là nhột, đừng đụng."
Nam Tịch Tuyệt ôm cô thật chặt, "Tiểu Nhiên, tối nay đến chỗ anh?"
An Nhiên lập tức đỏ mặt, cúi đầu dạ.
Hai người trước tiên sẽ đi siêu thị mua một đống thuốc bổ để mang đến chỗ Trương Nghiên. Vừa vào cửa phòng Nam Cung Quân Như, An Nhiên liền nhìn chằm chằm vào bụng Trương Nghiên không tha, vẫn còn rất bằng phẳng, hoàn toàn không nhìn ra là mang thai.
Trong nhà bọn họ tràn ngập mùi thơm mê người, Nam Cung Quân Như đang đeo tạp dề hoa của Trương Nghiên nấu cơm, nhìn thấy Nam Tịch Tuyệt và An Nhiên, vui mừng vô cùng, luôn miệng nói hai người bọn ho ở lại ăn tối.
Bởi vì chuyện của Yến tử, cho nên trong lòng An Nhiên luôn có vướng mắc, cũng không thèm nể tình Nam Cung Quân Như: "Tôi mới không thèm ăn món anh làm. Khẳng định khó ăn chết."
Nam Cung Quân Như rộng lương không tính toán với sự ngạo mạn của cô, ôm