Tác giả: Gia Diệp Mạn
Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015
Lượt xem: 1341812
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1812 lượt.
của cô, "Còn muốn bú sữa hay sao? Mau ngủ."
An Nhiên gối đầu lên một cánh tay của mình, nhìn mẹ, hỏi: "Mẹ, mẹ nghĩ như thế nào với cha?"
"....Còn có thể nghĩ như thế nào, cứ như vậy chứ sao"
"Mẹ, mẹ có nghĩ tới ly hôn với cha hay không? Ba có lỗi mẹ."
Nhập Hồng bất đắc dĩ cười cười, nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của An Nhiên: "Mấy chục năm vợ chồng.....Có lúc nghĩ đến chuyện của Khâu Thiếu Trạch, mẹ thật sự hận ông ấy. Chỉ là, mẹ gả cho ông ấy tận năm thứ tám mới sinh được con, khi đó Nam Tử đã lên tiểu học rồi. Có lúc cũng cảm thấy là do mẹ nợ ông ấy....Ông ấy mặc dù có lỗi, nhưng dù sao cũng là cha con, về sau nên làm như thế nào thì làm như vậy, cũng không cần động một chút là chọc giận ông ấy. Hai năm nay thân thể ông ấy cũng không còn được như trước....Đoạn thời gian trước chúng ta còn nói, chờ khi con trưởng thành, liền đem An thị để lại cho con, hai chúng ta sẽ đi du lịch khắp thế giới, ôm đồm hơn nửa đời người, cũng nên đến lúc nhẹ nhõm hưởng thụ."
Sờ tới khuôn mặt ướt nhẹp của An Nhiên, Nhập Hồng cười nhìn cô, "Khóc cái gì chứ? Khó khăn hơn nữa cũng đều đã qua rồi."
An Nhiên đem nước mắt nước mũi cọ vào trong ngực Nhập Hồng, "Mẹ con thương mẹ."
Nhập Hồng vui mừng vỗ vỗ đầu của cô: "Mẹ cũng đã lớn tuổi như vậy, không có chuyện gì được. Ngược lại là con, cũng đừng quá để tâm tới Nam tử, đối với đàn ông quá tốt, hắn liền không biết quý trọng."
"......Vâng...."
Làm Sao Yêu Anh
Đến tận tối chủ nhật An Nhiên mới biết Yến tử xảy ra chuyện.
Cô vừa mới từ trong phòng đi ra ngoài, thấy An Diệc Bác mặc tây trang đang vội vàng từ lầu ba đi xuống. Cô nhạy cảm cho rằng ông muốn đi ra ngoài tìm tình nhân, mấy bước liền vọt ngăn ông lại ở giữa cầu thang, tức giận nhìn ông chằm chằm: "Cha đi làm gì?"
"Nhiên Nhiên nghe lời, cha có chuyện phải đi ra ngoài." An Diệc Bác còn cố tính tránh né ánh mắt của cô.
"Cha có thể có chuyện gì?" An Nhiên giống như con mèo xù lông, khẩn trương rồi lại hung hãn.
Cũng may mấy đoạn đường phía bên ngoài An trạch đều có giới hạn tốc độ, bác Trần lái xe cũng không nhanh lắm, Khâu Thiếu Trạch rất nhanh liền đuổi theo chiếc Lincoln kia.
"Bọn họ là muốn đi đâu?" An Nhiên thò đầu ra bên ngoài cửa sổ xe thăm dò, Khâu Thiếu Trạch đem cửa sổ xe của cô đóng lại, "Chớ ngó dáo dác, tôi không muốn bị lĩnh giấy phạt."
"Em quá lo lắng, ông ta không có ngu như vậy. . . . . . . Tôi khuyên em trước mắt không cần nói cho dì biết."
An Nhiên nắm chặt quả đấm: "Anh muốn cho mẹ tôi tiếp tục bị lừa gạt sao!" Cô chỉ đuôi xe Lincoln trước mặt, "Anh liền theo ông ta cút xa đi, đừng xuất hiện trước mặt chúng tôi nữa !"
Khâu Thiếu Trạch lắc đầu một cái, khóe môi nhếch lên một nụ cười châm chọc: "Tin tưởng tôi, như bây giờ đối với dì Hồng là tốt nhất. Khi già rồi không có ai bầu bạn? Cùng ông ta ly hôn thì như thế nào, đợi đến sau khi em lập gia đình rời khỏi ngôi nhà này, lưu lại một mình bà cô độc trở về nơi bị người ta phản bội cả đời này sao?"
"Tôi sẽ dẫn mẹ tôi đi cùng! Anh không phải đã quên luật pháp nước Mĩ rồi chứ, sau khi ly hôn cha tôi sẽ hai bàn tay trắng, hơn nữa đây là sai lầm của ông ấy!"
Khâu Thiếu Trạch liếc cô một cái, nhìn chiếc xe phía trước đổi góc, hắn cũng đi theo từ từ đánh tay lái.
An Nhiên hỏi hắn: "Anh nghĩ gì, tại sao lại không nói?"
Khâu Thiếu Trạch nhún nhún vai: "Quan điểm cá nhân bất đồng, không có cách nào khai thông."
An Nhiên như đứng trên đống lửa, mười ngón tay xoắn cùng một chỗ, uốn qua uốn lại, ủ rũ cúi thấp đầu: "Tôi nên làm như thế nào? . . . . . . Tôi không hiểu rõ."
Ban ngày An Diệc Bác còn nói muốn chúc mừng sinh nhật Nhập Hồng, cho nên đã đặt trước vé máy bay đi Hawai. Nhập Hồng sợ lạnh, cho nên thích bãi biển ấm áp hơn. Sau khi nghe xong bà nở nụ cười hạnh phúc, khiến An Nhiên lần nữa nuốt trở về lời nói đã đến khóe miệng.
Cô thật sự không hiểu, vợ hiền, cả con trai con gái, sự nghiệp. . . . . . An Diệc Bác đều đã có, tại sao ông còn phải làm ra loại chuyện tổn thương gia đình, chẳng lẽ là do ham muốn, không cam lòng với tịch mịch?
An Diệc Bác và Nhập Hồng lại đi đến bệnh viện.
An Nhiên sợ không theo kịp, xuống xe liền chạy đuổi theo, lại bị hai người mặc tây trang đứng trước bệnh viện cản lại.
"Tại sao lại ngăn tôi? Tôi muốn đi vào." An Nhiên hướng An Diệc Bác còn chưa kịp vào thang máy gọi to "Cha, bọn họ không cho con vào!"
"Nhiên nhiên, sao con lại tới đây?" Nhập Hồng kinh ngạc nói.
Hai người đàn ông ngăn An Nhiên lại nhìn nhau một cái, né sang bên cạnh tạo một khoảng trống, còn đối với cô khẽ cúi chào một cái.
An Diệc Bác vừa thấy Khâu Thiếu Trạch đi tới, bất đắc dĩ lắc đầu một cái: "Thôi, tới đã tới rồi." Ông tự tay lau mồ hôi trên trán cho An Nhiên, cô lại bĩu môi tránh tay của ông, ôm lấy Nhập Hồng. Ông có chút xấu hổ thu tay lại, "Yến tử ở lầu sáu, đợi lát nữa không cho hô to gọi nhỏ."
An Nhiên cả kinh: "Yến tử?"
Khâu Thiếu Trạch cũng hơi lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
An Nhiên lo lắng đi đến lầu