80s toys - Atari. I still have

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Không Yêu Sẽ Không Quay Lại

Tác giả: Gia Diệp Mạn

Ngày cập nhật: 02:57 22/12/2015

Lượt xem: 1341844

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1844 lượt.

h."
Quả thật giống như một chuỗi ngôi sao phát sáng. An Nhiên nháy nháy mắt, mới nhìn rõ, trên dây chuyền mỗi một vòng cũng đều được khảm những viên kim cương nho nhỏ, phát ra ánh sáng long lanh, từ trong đáy lòng tán thưởng : "Thật là đẹp."
"Đặt hơn nửa năm, đợi hơn nửa năm mới làm xong." Nam Tịch Tuyệt mỉm cười đeo cho cô.
An Nhiên chỉnh lại quần áo, để cho dây chuyền dính sát vào da thịt trên cổ, "Như thế nào, đẹp không?"
Nam Tịch Tuyệt gật đầu một cái, "Rất đẹp."
An Nhiên mắt tinh, phát hiện trong hộp kia vẫn còn đồ. Nam Tịch Tuyệt lấy ra một cái dây chuyền khác nhưng ngắn hơn, kéo ống tay áo bên trái của mình lên, "Đây là vòng tay, tới, giúp anh đeo đi."
Kiểu dáng giống nhau, An Nhiên đeo lên lên giúp anh, cố ý nói: "Tặng quà cho em còn chuẩn bị cho mình một phần, thật nhỏ mọn."
Nam Tịch Tuyệ cúi đầu để cái trán dựa sát vào trán cô, cười nói: "Chê anh nhỏ mọn? Vậy đem cả vòng tay đều cho em có được không?"
An Nhiên bưng lấy mặt anh, nói: "Được. . . . . ." Âm thanh tiếp theo đều biến mất trong môi lưỡi đang dây dưa của hai người.
Khâu Thiếu Trạch lẳng lặng đứng bên cửa sổ nhìn xuống phía xuống, cầm máy ảnh lên chụp một màn này. Thì ra thời điểm khi cô yêu, là bộ dáng này.






Bắt Đầu Tan Vỡ
Hai người hôn rất tập trung, dần dần cũng có chút kích động. Thời điểm An Nhiên dựa vào Nam Tịch Tuyệt chỉ hận không thể hóa thành một vũng nước xuân trên người anh, lúc này bị anh xoa nhẹ hai ngực, liền bắt đầu rầm rì nhỏ giọng thở gấp.
Sự nhiệt tình của cô hòa cùng với sự nhạy cảm, mỗi lần đều khiến Nam Tịch Tuyệt kinh ngạc, lại càng có thể làm anh nâng **. Anh không muốn nhưng vẫn phải tách cô ra, "Ngày mai anh lại tới tìm em."
An Nhiên dùng một ngón tay xuyên qua khuy áo khoác trên người anh, ôm lấy anh không chịu buông tay, giọng nói mềm mại: "Bác Nam ở trong xe chờ anh sao?"
Từ nơi này nhìn ra phía cổng bệnh viện, có thể nhìn thấy Nam Tĩnh thành thục mở cánh cửa đằng sau chiếc xe màu xám bạc. An Nhiên cũng biết tối nay không phải là thời điểm ân ái, chỉ là quà tặng của Nam Tịch Tuyệt khiến cô rất vui vẻ, cô thật sự không muốn rời khỏi vòng ôm của anh.
Lúc này khi được về nhà nghỉ đông, An Nhiên và Khâu Thiếu Trạch ngồi vây quanh ở lò sưởi trong tường, trao đổi mọi người chuyện lý thú. Khâu Thiếu Trạch vẻ mặt đau khổ nói chuyện hắn bị năm bác sĩ nữ Nhất Trung cợt nhã, còn cho An Nhiên nhìn dấu bị cắn ở má hắn.
An Nhiên bị hắn chọc cho cười không ngừng.
Khâu Thiếu Trạch đột nhiên trầm mặc, lẳng lặng nhìn cô chằm chằm.
Phòng khách to như thế chỉ còn dư lại tiếng cười của An Nhiên, liền có chút quỷ dị, An Nhiên có chút xấu hổ ngưng cười: “Anh nhìn tôi làm gì?"
Lông mày của cô vừa dài vừa nhỏ, nhếnh lên liền có chút khí thế vênh váo. Thấy vẻ mặt quen thuộc này, Khâu Thiếu Trạch cảm khái nói: "Tôi còn tưởng rằng, em vĩnh viễn sẽ không cười với tôi."
Hai năm trước, Khâu Thiếu Trạch tìm được đường sống trong chỗ chết, sau đó lập trường của hắn và An Nhiên dần dần có chút chuyển biến, không còn đối lập rõ ràng như trước nữa, cũng không thân mật giống như những đôi anh em bình thường. Ngược lại, giống như một đôi oan gia đã lâu mà hôm nay rốt cuộc cũng hóa giải được hiểu lầm. Thỉnh thoảng, bọn họ còn có thể ngồi chung một chỗ, tâm bình khí hòa( bình tĩnh hòa nhã) trò chuyện.
Ngón tay An nghịch ngọn tóc mới uốn, ở trên ngón tay cuốn vòng tròn, nói: "Tôi đi xem mẹ đã trở về chưa, sắp chết đói rồi." Cô muốn đứng dậy, lại bị Khâu Thiếu Trạch đè vai xuống, hắn rất nhanh ở trên môi cô cắn một cái, đầu lưỡi ẩm ướt của hắn thậm chí khẽ dò vào bên trong khóe miệng cô.
Quả đấm của An Nhiên còn chưa kịp vung ra, lại nghe được âm tanh chất vấn của Nhập Hồng từ sau lưng truyền đến: "Hai đứa. . . . . . Hai đứa đang làm gì?"
Trong lòng An Nhiên trầm xuống, ngay sau đó thừa dịp hung hăng đẩy Khâu Thiếu Trạch ra, "Biến, nói giỡn cũng không được như vậy! . . . . . ." Cô có chút khẩn trương quay đầu lại, hướng về phía Nhập Hồng cười gượng hai tiếng, "Mẹ rốt cuộc đã về, mau nấu cơm thôi. Căng tin trường học khó ăn chết mất."
Tâm tình Nhập Hồng rất kích động, nhưng hiện tại bà không muốn truy cứu hành vi khả nghi này của hai người, bà uống trước hai ngụm nước để bình phục tâm tình, sau đó nói "Ba con mới vừa bị người của cục điều tra mang đi."
"Cái gì?" An Nhiên lập tức từ dưới đất đứng dậy, "Mẹ, cái này không thể nào!"
Nhập Hồng giống như lập tức không còn hơi sức, ngồi vào trên ghế sa lon, bưng kín mặt, "Ai biết đột nhiên lại như vậy, mẹ mới vừa đến nhà họ Nam một chuyến, cũng may bác Nam của con nhận lời với mẹ, hai người các con cũng đừng làm loạn, nói cho các con biết chuyện này để còn đề phòng, đoán chừng mấy ngày nay trong nhà sẽ bị giám sát, nói chuyện gì cũng cẩn thận một chút, chớ không cẩn thận lại gây phiền toái cho ba con."
"Bọn họ tại sao có thể như vậy, nói bắt đã bắt!" An Nhiên gấp đến độ xoay quanh, cô thật sự không thể đem An Diệc Bác cùng tội phạm liên hệ tới.
Khâu Th