Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341781
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1781 lượt.
đầu định chào Tần Mạch, đúng lúc thấy hắn đang làm bộ như cởi áo khoác ngoài ra.
Tôi không khỏi sợ tới nỗi lùi lại mấy bước.
Hiển nhiên hắn cũng nghe thấy tiếng gọi của Trần Thượng Ngôn, đằng hắng một tiếng, sửa sang lại áo khoác như để che giấu sự xấu hổ.
Lúc này đầu óc tôi đã đặc quánh, chỉ ngẩn ngơ nhìn Tần Mạch, vẻ mặt như có chút bực bội chỉ lướt qua rất nhanh trên gương mặt hắn, rồi sau đó hắn lại nhìn tôi với vẻ lạnh nhạt như bình thường. “Cô Hà đúng là người nặng tình, lại nhớ nhung người yêu cũ đến như thế”.
Tôi chớp chớp mắt nhìn hắn, người yêu cũ? Trần Thượng Ngôn? Hình như hắn nhầm Dương Tử với Trần Thượng Ngôn rồi, tôi ngẫm ngợi một lát, cũng đúng, sau khi say bí tỉ nói những lời đó trên xe hắn thì tôi gọi cho Trần Thượng Ngôn, rồi hôm ấy cũng là Trần Thượng Ngôn đến đón tôi. Chắc hắn đã hiểu nhầm rồi.
Thế nhưng tôi cũng không muốn giải thích điều gì, đành mỉm cười bất đắc dĩ trong giọng điệu có chút châm chọc của hắn: “Anh Tần quá khen. Hôm nay tôi đi trước, tạm biệt”.
Tôi quay người bước xuống bậc thềm, Trần Thượng Ngôn đi tới, cởi áo khoác phủ lên vai tôi. Tôi thoáng sững người, chợt hiểu ra, chẳng lẽ lúc nãy Tần Mạch định cởi áo ra để khoác cho tôi?
Tôi ngoái lại nhìn, trên hàng hiên vừa dài vừa rộng đã không còn bóng người.
Rõ ràng là chuyện vô cùng ga-lăng mà…
Đúng là người đàn ông kiêu ngạo ngoài lạnh trong nóng.
Hôm sau, tôi vẫn định tiếp tục chăm chỉ làm việc, vốn là một ngày bận rộn như thường lệ, nhưng bởi một cú điện thoại bất chợt của Tạ Bất Đình mà tôi lại càng bận thêm.
Ông ta nói: “Tịch Tịch này, khách hàng đột nhiên yêu cầu phải hoàn thành trang trí căn hộ trước khi hết năm. Bên cô làm nhanh lên chút đi, với năng lực của cô thì tôi tin rằng chắc chắn có thể làm được”.
Tôi siết chặt di động, hận không thể đập nát nó. Trước khi hết năm? Anh nghĩ là giờ tôi dư thời gian lắm sao?
Tần Mạch ơi là Tần Mạch, tôi đã đắc tội thế nào với anh mà khiến anh phải hành hạ tôi như thế này hả!
Mẹ kiếp, cái đồ “đàn bà” độc địa kiêu ngạo trong ngoài bất nhất!
Vì một câu nói của Tần Mạch mà tôi lại thay đổi quy trình thi công. Tôi hận hắn tới nỗi máu như sôi lên.
Không ngờ đội thợ lại rất vui mừng, nói bận chút cũng được, bận xong về nhà đón Tết vui vẻ. Tôi nghĩ cũng phải, công việc cuối năm mà chưa làm xong, cứ mắc lại trong lòng cũng không thoải mái. Làm hết việc trước khi hết năm, cầm được tiền lương tiền thưởng, mua thứ gì tốt tốt về nhà cho bố mẹ, cũng có thể khoe khoang trước mặt họ hàng thân thích. Vừa cân bằng lại như thế, tôi lại cảm giác có bận thêm chút nữa cũng chẳng sao.
Mọi người đồng tâm hiệp lực, tốc độ nhanh hơn trước đây khá nhiều.
Việc trang hoàng bước vào giai đoạn hậu kỳ, việc cần đích thân tôi ra tay càng lúc càng thuyên giảm, có lúc còn có thể bớt được thời giờ quay lại công ty tham dự vào cuộc họp cuối năm. Trong khoảng thời gian này, Tạ Bất Đình vô cùng khen ngợi tôi, lại tăng kha khá tiền thưởng cho tôi. Tôi nhận mà chả thấy thẹn gì, nghĩ bụng: Bên ngoài thì bóc lột mình kinh khủng như thế, chắc chắn phải thêm cho mình ít an ủi trong nội bộ rồi.
Những ngày mệt mỏi dần dần trôi qua, khi tôi cảm thấy cuộc sống của mình bắt đầu chậm rãi trở về quỹ đạo… thì lại xảy ra chuyện.
Tôi quay người đi, chạy thẳng ra ban công tầng hai, không có số của Tần Mạch thì đành cầu cứu Lisa vậy, nhưng cô ấy báo với tôi là Tần Mạch đang họp, không ra được ngay.
Tôi lấy cớ xảy ra chuyện lớn nghiêm trọng, năn nỉ Lisa cho tôi số điện thoại của Tần Mạch, hình như cô nàng bị hoảng trước giọng điệu của tôi, nhanh chóng gửi số điện thoại tới, tôi cuống quýt gọi đi ngay.
“Alo?”. Giọng hắn hơi trầm, xung quanh không hề có tạp âm.
“Tần Mạch, mẹ anh muốn gặp tôi”.
Bên kia im lặng một lúc, “Hà Tịch?”.
“Ừ tôi đây, tôi đang làm việc ở nhà anh thì bác Lục kia tới, nói là mẹ anh mời tôi đi anh cơm”.
Bên kia mãi không có tiếng trả lời, tôi bực bội, lạnh lùng nói: “Tóm lại tôi đã nói chuyện này cho anh biết rồi đấy, tôi không đi ăn bữa cơm dán nhãn ‘Hồng Môn Yến’ này đâu, tự anh giải quyết lấy, sau này đừng trách tôi không thông báo cho anh”.
“Tôi xin phép”. Hình như hắn đang nói chuyện với ai đấy, sau đó tôi nghe được tiếng đóng cửa, “Hà Tịch”.
“Sao thế?”.
“Thêm ba mươi phần trăm tiền thưởng, đi ăn đi”.
Trong chớp mắt, tôi còn nghĩ rằng mình sinh ra ảo giác: “Hả?”.
“Tăng cho cô thêm ba mươi phần trăm tiền thưởng, theo bác Lục về ăn cơm cùng mẹ tôi đi”.
Lần này giọng nói lạnh lùng của hắn thể hiện ý tứ của câu nói vô cùng rõ ràng, còn tôi lại càng chẳng hiểu mô tê gì. Hắn không hiểu được thế giới của phụ nữ à? Cái kiểu triệu kiến con dâu rõ mồn một thế này mà cũng bảo tôi đi hả?
Thế là tôi thẳng thắn nghiêm túc từ chối: “Không được, chuyện này có liên quan tới sự trong sạch của tôi, vả lại tôi có bạn trai rồi, làm thế sẽ gây rắc rối cho anh ấy”.
“Năm mươi phần trăm”. Bên kia thản nhiên lên tiếng.
Tôi thở dài: “Đây không phải vấn đề tiền nong,