Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341799
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1799 lượt.
giận thật, khi tôi chọc cười thì gã sẽ mỉm cười như thế rồi nói: “Tịch Tịch, vợ à, cả người em đều phủ đầy gai kiêu ngạo, đâm vào tay như thế, tại sao anh vẫn không thể buông ra được chứ?”.
Tôi vẫn còn nhớ, tôi sẽ dụi lên người gã: “Đã đâm vào trong thịt của anh rồi, đương nhiên không thả ra được đâu. Anh cứ xác định cả đời này đi”.
Mà Dương Tử bây giờ, vẫn mang nét cười đó, nhưng lại bàn luận với tôi về một tên đàn ông khác.
“Em và hắn ta đều quá kiêu ngạo”.
Dương Tử để lại câu ấy rồi bỏ đi.
Tôi không đáp trả độc địa lại như thường lệ, cũng không có ánh mắt hay làm động tác khinh bỉ gã.
Tôi nhìn theo bóng lưng một mình rời đi của Dương Tử, đứng dưới nhà rất lâu.
Đây là lần đầu tiên từ khi chúng tôi chia tay, tôi suy nghĩ kỹ về nguyên nhân kết thúc tình cảm giữa tôi và Dương Tử. Trước đây tôi không dám chạm vào, bịt mắt mình lại đổ hết mọi lỗi lầm lên đầu Dương Tử. Giờ tôi đã dám chạm vào, dám xé miệng vết thương ra, cũng xem như đã nhìn rõ, hóa ra sự kết thúc của tôi và gã, không chỉ vì khoảng cách, không chỉ vì gã không vững lòng, mà còn bởi tôi đã quá kiêu ngạo.
Sắp tời kỳ nghỉ Tết, bầu không khí làm việc trong công ty sôi nổi lên đôi chút, phần lớn đồng nghiệp đều bàn luận xem năm nay về nhà phải mừng bao nhiêu lì xì cho bọn con nít nhà mình, mua quà Tết gì cho người lớn trong nhà, người nào cũng kêu than rằng mình lại sắp bị “chảy máu” rồi.
Tôi chợt nhớ ra, Tần Mạch vẫn còn nợ tôi số tiền thưởng gấp bốn lần. Lần trước bảo gọi hắn tới xem căn hộ, kết quả là đêm đó lại xảy ra chuyện bất ngờ, sau thì hắn quên, tôi cũng quên mất. Sắp tời kỳ nghỉ, chuyện lấy tiền không thể chần chừ được nữa.
Tôi nhấc điện thoại lên, nghĩ một lát, vẫn không dám gọi thẳng cho Tần Mạch, bèn gọi sang cho Lisa. Thế nhưng Lisa lại nói giờ Tần Mạch vẫn đang nằm viện. Tôi nhủ thầm, cái tên này chỉ bị thương phần mềm thôi, thế mà ở lỳ trong bệnh viện những ba ngày! Không phải bình thường tên này nhiệt tình làm việc lắm sao, sao lúc này lại tranh thủ lười biếng chứ?
Tôi đang định bảo Lisa sắp cho tôi cái hẹn, để Tần Mạch tới xem căn hộ, nhưng Lisa đột nhiên lên tiếng: “Cô có việc tìm Eric hả? Vừa may, giờ tôi đang ở bệnh viện, cô nói thẳng với anh ấy đi”.
“Á… không cần, không cần…”.
“À… rảnh mà”.
“Được rồi, lát nữa gặp”.
Cuộc gọi được chấm dứt rất nhanh gọn, nhưng tôi lại ngẩn ngơ hồi lâu. Cuộc đối thoại lần này không hề có tranh cãi, không hề có đối đầu, nhưng sao tôi lại có cảm giác bị áp bức vậy? Cứ như… cứ như đôi bên vẫn luôn án binh bất động, đột nhiên có một bên chủ động xuất kích, mạnh mẽ, mang theo quyết tâm tất thắng…
Yêu cầu mà hắn đưa ra rất kỳ quặc, muốn tới xem căn hộ của hắn thì sao không để tôi tới thẳng đó, lại phải tới bệnh viện đi cùng hắn chứ? Nhưng tôi nghĩ dù sao từ công ty đến bệnh viện hắn đang nằm rồi đến nhà hắn cũng thuận đường, đi chung với hắn còn có thể giảm tiền xe, thế nên không tính toán gì.
Hai giờ chiều, tôi xuất hiện ở bên ngoài phòng bệnh của Tần Mạch, gõ cửa phòng, sau đó đẩy cửa vào, đúng lúc hắn đang thắt cà vạt, thấy tôi tới hắn bèn quét mắt nhìn tôi một cách hờ hững: “Mẹ tôi nấu ít cháo đang để trên bàn ấy, cô có muốn ăn không?”. Dáng vẻ lời nói tự nhiên cứ như thể tôi chăm sóc hắn cả ba ngày hắn nằm viện vậy.
Thái độ thân thiết của hắn làm tôi thấy kỳ lạ, tôi nghi ngờ trong cháo kia nhất định đã bị hắn bỏ thuốc, sợ tới nỗi vội vàng lắc đầu nói không ăn.
Hắn cũng không ép, thắt cà vạt xong bèn quay lại nhìn tôi: “Ừ, thế thì đi ăn cơm nào”.
Không ăn cháo thì ăn cơm… tôi bất lực nghĩ, đây rốt cuộc là logic bắt ép gì chứ. Tôi nghiêm túc từ chối: “Tôi đã ăn rồi”.
“Nhưng tôi còn chưa ăn”. Hắn nói rất đương nhiên, cứ như thể cùng đi ăn với hắn là một trong những bổn phận của tôi vậy, thấy tóc gáy tôi dựng ngược lên định phản bác, ánh mắt hắn lại càng sắc bén, nhưng lời nói thì dịu đi, như đang dỗ dành một đứa trẻ xấu tính, “Ăn cơm xong thì đi xem nhà”.
Trong chớp mắt, tôi lại hiểu ý của hắn theo một cách rất đáng xấu hổ: ăn cơm, xem nhà, lấy tiền dễ; không ăn cơm, không xem nhà, lấy tiền khó.
Tóc gáy tôi hơi dựng lên nhưng lập tức bị cụ Mao màu đỏ lướt nhanh qua đầu dịu dàng vuốt xẹp xuống, tôi lẳng lặng mỉm cười.
Tần Mạch đứng bên cửa sổ ngược nắng dường như cũng cong môi lên, nhưng khi hắn đã ăn mặc chỉnh tề, bước tới cạnh tôi thì đã khôi phục lại dáng vẻ dửng dưng lạnh nhạt.
Tôi cho rằng hắn nói ăn cơm chẳng qua là ăn đại thứ gì đó thôi, nhưng khi hắn đưa tôi vào sảnh chính của một nhà hàng món u, mặt tôi đen thui: “Anh Tần, chiều nay xem nhà với anh xong tôi còn phải về công ty làm việc”.
“Ừ”. Hắn đáp một tiếng, không nói thêm gì nữa.
Thầm niệm mười lần khách hàng là tối cao, cuối cùng tôi cũng bình tĩnh ngồi xuống cùng hắn.
Hắn gọi bíp-tết, tôi gọi một cốc nước cam. Hắn im lặng ăn, tôi cũng chẳng tìm ra được chủ đề gì muốn nói với hắn. Lúc mới bắt đầu thì còn có phần lúng túng, sau khi đã quen bầu không khí chậm rãi này, tâm hồn bắt đầu treo n