Tướng Công Viết Giấy Từ Hôn Đi
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 1341818
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1818 lượt.
ẽ chờ câu trả lời, nghiêm túc đáp: “Anh thích tôi à?”.
Hắn nhíu mày, chần chừ mãi mới trả lời, có chút chán nản: “Tôi không biết”.
“Nhưng làm thế nào đây?”. Tôi thở dài bất đắc dĩ, “Hình như tôi hơi thích anh rồi. Có hơi… rất thích”.
Ánh mắt hắn sáng lên, ánh đèn màu sắc ấm áp ở đầu giường rọi vào mắt hắn, tôi nhìn mà tim đập loạn nhịp. Đôi môi hắn từ từ hạ xuống, cọ cọ bên tai tôi: “Đã như thế thì chúng ta cứ ở bên nhau đi”.
“Không muốn”. Tôi tỉnh táo đáp: “Vì thích anh nên tôi không muốn”.
Hắn hơi cứng người lại: “Tại sao?”.
“Tần Mạch à”. Tôi thở dài, “Tôi nên giải thích với anh thế nào đây, tôi luôn cảm thấy có giải thích thế nào thì anh cũng không hiểu”.
Hình như hắn có hợi bực bội vì bị xem thường, im lặng nhìn tôi chòng chọc. Tôi đẩy đẩy ngực hắn, nói: “Thôi vậy, chờ mai anh tỉnh dậy rồi hẵng nói”. Tôi quay người định thoát khỏi sự kìm kẹp của hắn.
Hắn ôm lấy eo tôi: “Đừng cử động”.
“Không cử động thì sao ra được, anh tránh ra đi”.
Hơi thở của hắn nặng nề, cúi đầu xuống bịt miệng tôi lại. Tôi ngẩn ra, ngoan ngoãn không động đậy. Tay hắn luồn vào trong áo tôi, ngón tay hơi lạnh lẽo làm tôi nổi da gà.
Tôi phản ứng lại, dùng sức đẩy ngực hắn, hắn kéo tay tôi lên đỉnh đầu, nắm thật chặt: “Đã nói với cô rồi, đừng động đậy…”.
“Tần Mạch, không được”.
Hắn không để ý tới tôi, dường như đã hạ quyết tâm phải làm cho bằng được. Chân tôi đá loạn xạ, chưa được mấy chốc đã bị đè xuống, hắn lại hôn tôi lần nữa, lần này lưỡi đã luồn vào trong, tưa như đang đùa bỡn với môi lưỡi của tôi.
“Tần Mạch…”. Khi hắn kéo giãn khoảng cách, khi lưỡi hắn vẫn còn ở trong miệng mình, tôi mơ hồ thốt ra một câu: “Anh nhớ đấy, tôi có phản kháng”.
Hắn như đang cười: “No cơm ấm cật…”.
… Rậm rật đủ trò.
Mặt nóng lên đỏ rực, tôi híp mắt lại không dám nhìn hắn, kêu tắt đèn liên tục.
Hắn chê tôi ồn ào, đầu tiên là bịt miệng tôi rồi chậm rãi lần mò tắt đèn ngủ đi, cả căn phòng đột ngột chìm vào bóng đêm đen, trong màn đêm im lặng, tiếng thở dốc của tôi và hắn nghe càng rõ ràng.
Đầu ngón tay hắn lướt trên làn da tôi như đang nhảy múa, khiến tôi run lên từng đợt.
“Tần, Tần Mạch, bật đèn lên, anh cứ bật đèn lên đi”.
“Đừng ồn”. Hắn vừa nói, vừa luồn xuống xốc áo tôi lên, cởi ra giúp tôi. Ngón tay thon dài lướt qua sống lưng tôi, khiến cả người tôi mềm nhũn, nhất thời chẳng lấy đâu ra sức lực nữa, tôi nghiến răng, bụng bảo dạ, người này thật biết tìm điểm nhạy cảm…
“Tôi bắt đầu đây”. Hắn mới nói tới nửa chừng đã bắt đầu hành động rồi.
“Chờ đã… anh”. Động tác đột ngột của hắn khiến tôi không kịp trở tay, móng tay cắm sâu vào lưng hắn, dường như đau đớn kiểu ấy lại càng kích thích hắn hơn, động tác của hắn càng lúc càng mạnh, tôi gần như không thở nổi, đành gọi tên hắn lần này tới lần khác, dường như ngoài hai chữ ấy ra, tôi chẳng còn nhớ được điều gì khác nữa.
Tất cả mọi thứ đều lắc lư rung động, tiếng nước dính dấp khiến tôi động tình, tiếng thét tới cao trào, ngón chân tôi duỗi thẳng ra, cái ôm ấm áp và giọng nói khàn khàn đang gọi tên tôi của hắn.
Những âm thanh ấy đều hòa thành một bản nhạc tuyệt mỹ, cứ quẩn quanh trong đầu tôi mãi không chịu đi.
Thế nhưng sau khi kiệt sức rã rời, sóng yên biển lặng, chúng chỉ biến thành bốn chữ lớn đẫm máu: không bao cao su.
Sau một đêm điên cuồng như thế, sáng hôm sau tỉnh dậy, phụ nữ rất thảm.
Tôi tỉnh lại, nhưng không ngồi dậy nổi, bèn dứt khoát nhắm mắt ngủ tiếp. Chẳng bao lâu sau, cảm giác chỗ bên cạnh mình hơi rung lên một chút, tôi mở hé mắt ra thấy Tần Mạch đã mặc quần áo xuống tầng dưới. Tôi nằm trên giường gian nan trở mình, quấn chăn chặt hơn.
Lát nữa nên đối mặt với hắn như thế nào đây? Dù tối qua xem như hắn cưỡng ép tôi, nhưng tôi cũng kiểu ỡm ờ từ chối nửa vời, hắn ăn tôi, tôi ăn hắn, chẳng ai nói rõ ràng được.
Nhưng dù tôi có chịu làm chuyện ấy với Tần Mạch, cũng không có nghĩa tôi muốn ở bên hắn.
Bởi phải hoàn thành một nhiệm vụ trong đời nên hắn mới cần tôi, nếu tôi không thích hắn thì cuộc giao dịch này chỉ là một cuột giao dịch song phương cùng có lợi. Nhưng giờ tôi biết mình thích Tần Mạch, tôi làm sao có thể lấy tình cảm của bản thân ra mà giao dịch, bởi nếu có tình cảm lẫn vào cuộc mua bán, thì người bỏ tình cảm vào chắc chắn sẽ không thể lành lặn thoái lui, đến lúc ấy người đi thì phóng khoáng dứt khoát, người bị bỏ lại thì thương tích đầy mình.
Tôi không thể đùa giỡn với tình cảm, bởi tôi không thể thua.
Tôi đang nằm nghĩ ngợi mông lung thì Tần Mạch đã bê bát cháo lên phòng.
“Dậy ăn sáng nào”. Giọng hắn lạnh nhạt, không nhận ra được bất cứ tình cảm gì. Tựa như chúng tôi là vợ chồng đã lâu lắm rồi, đây là khởi đầu của một ngày bình thường.
Tôi không thể giả vờ thêm được nữa, thành thật mở mắt, thò đầu ra khỏi ổ chăn nhìn hắn: “Anh đưa quần áo cho tôi trước đi”.
Hắn không làm khó tôi, vứt quần áo lên trên giường rồi tự tay thu dọn cái bát tối qua bị rơi vỡ. Tôi quấn mình trong chăn, mặc quần áo lại tử tế rồi đỡ thắt