Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Không Yêu Thì Biến

Không Yêu Thì Biến

Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 1341899

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1899 lượt.

òn hắn nhắm mắt chọn lựa chấp nhận Dịch Tình, cùng cô ta bắt đầu con đường yêu đương lấy kết hôn làm mục đích.
Hai chúng tôi trước đây đã nhầm, đến với nhau lấy kết hôn làm mục đích, có lẽ là nghiêm túc, nhưng không nhất định là yêu, đó chỉ là muốn kết hôn mà thôi.
Dịch Tình mỉm cười bất lực: “Tính cách của Eric khiến mối quan hệ của tôi và anh ấy còn khó khăn hơn trong tưởng tượng, chúng tôi sống chung với nhau nửa năm, tới nắm tay cũng cảm thấy ngượng ngùng. Sau này tôi gặp được Lee, chính là vị hôn phu bây giờ của tôi, anh ấy điên cuồng theo đuổi tôi, sau đó rất xấu hổ là tôi rung động. Sau khi tôi nhận lời Lee bèn đề nghị chia tay với Eric, đương nhiên Eric chẳng có chút níu kéo nào, sau đó tôi cảm thấy hai người cùng làm chung một công ty thì khó tránh khỏi lúng túng, bèn dứt khoát quay về Trung Quốc theo chuyến thuyên chuyển công tác của Lee”.
Tôi cười: “Đúng là đáng xấu hổ”.
Dịch Tình cũng không nổi giận, tiếp tục mềm mỏng nói: “Đúng vậy, nhưng khi theo đuổi Eric, tôi không tưởng tượng được tương lai, cũng như hai người bởi không thể nắm chắc được tương lai mà chia tay nhau. Tôi không biết tương lai sẽ như thế nào, thế nên đã phạm phải lỗi lầm không thể thay đổi được, may mà giờ tôi vẫn có thể bù đắp phần nào”.
“Cô Dịch đã muốn bù đắp thì chi bằng đoán thử giúp tôi xem hồi đó tại sao Tần Mạch lại chấp nhận cô mà không đồng ý quay về? Tại sao giờ lại quay về?”. Tôi lần theo mép cốc trong suốt, nhẹ giọng hỏi: “Anh ta đã cảm thấy người phụ nữ trong lòng mình chắc chắn sẽ cưới người khác, tại sao giờ còn quay về? Chờ người phụ nữ ấy kết hôn xong thì đi phá vỡ gia đình của cô ta chắc?”.
Dịch Tình cười cười lắc đầu: “Cô Hà đánh giá tôi quá cao rồi, thứ cả đời Dịch Tình này không thể hiểu được nhất chính là quan điềm tình yêu kỳ quặc của Eric”. Cô ta vui vẻ nói, “Nhưng tôi lại có thể kể một chuyện cười cho cô nghe”.
Tôi nghiêm túc nhìn cô ta.
“Cô còn nhớ cái hôm Eric về nước đã chạm mặt cô ở sân bay không. Tôi nhớ khi ấy hai người cùng mỉm cười gật đầu lịch sự với nhau. Trong mắt tôi thì cái mỉm cười của hai người đều cứng đơ. Sau đó tôi hỏi Eric tại sao không tới nói chuyện luôn với cô đi, cô Hà có biết anh ấy đã nói gì không?”. Dịch Tình khuấy tách café, cười nói, “Đó là lần đầu tiên tôi trông thấy bộ dạng kém cỏi đến thế của Eric, anh ấy nói ‘Tôi sợ bị Hà Tịch đánh’”.
Tôi cũng cong môi mỉm cười, sau đó ngửa đầu uống cạn cốc nước lọc trong tay: “Tôi sẽ không cảm ơn vì cô đã nói cho tôi biết những điều này”.
“Đương nhiên là không rồi, nhưng sau này có người sẽ cảm ơn tôi thôi”.
Tôi tiếp tục cười: “Tần Mạch cũng sẽ không cảm ơn cô, những ngày tháng sau này của anh ta cũng không chắc sẽ vì những lời ngày hôm nay mà tốt hơn được bao nhiêu”.
Dịch Tình vẫn khuấy đều café, bình thản nói: “Cô Hà, sao cô không thử nghĩ, có lẽ đối với anh ấy, được ở bên cô đã là điều tuyệt vời nhất rồi”.
Tôi cười cười, lặng lẽ xách đồ bỏ đi, tôi nghĩ thầm, hai người ở bên nhau là để hai bên cùng sống được tốt hơn, làm gì có tốt nhất chứ.
“Cô Hà”. Dịch Tình cao giọng gọi tôi lại, “Không có chuyện tình nào có thể thuần khiết như trong truyện cổ tích, chỉ nắm tay nhau thôi đâu…”.
“Tôi chưa bao giờ nói muốn thứ gì đó thuần khiết, thứ tôi muốn chỉ là chung thủy”.
Dịch Tình ngẩn ngơ, rồi cười nói: “Trước khi tôi đến đây có tới bệnh viện thăm Eric, mấy hôm trước anh ấy bị xuất huyết dạ dày, vào bệnh viện làm phẫu thuật mất nửa đêm”.
Tôi xách đống đồ đã mua, bỏ đi không ngoảnh đầu lại.
Hôm sau về đến nhà vẫn chưa hết kỳ nghỉ phép, tôi cầm vài món đặc sản rồi đi tìm Trình Thần, đúng lúc Thẩm Hy Nhiên đã tới công ty, Trình Thần lại sắp tới bệnh viện kiểm tra thai nhi, tôi bèn đi cùng với chị đến bệnh viện. Chờ chị kiểm tra xong, tôi làm như lơ đễnh hỏi: “Lần trước chị gặp Tần Mạch chỗ nào thế”.
Trình Thần ngẩn ra một lát rồi chợt cười nói: “Ở khu nội trú đằng kia, phòng số mấy ở tầng sáu ấy, ai da, sao mà chị nhớ rõ được”.
Tôi lạnh lùng đựa mắt nhìn Trình Thần, chẳng được bao lâu, chị đã tự gãi gãi đầu khai ra: “Hà Tịch, sao càng ngày càng không đùa được với em thế, được rồi được rồi, ở phòng 634, tự em đi đi, chị phải về nhà cho bé nghe nhạc rồi”.
Đứng trước cửa phòng bệnh của Tần Mạch, tôi đặt tay lên cửa khựng lại rất lâu vẫn không thể hạ quyết tâm đẩy cửa bước vào được.
Cuối cùng lại là cô y tá ở bên trong đẩy xe ra, thấy tôi đứng ở cửa thì giật nảy mình, quan sát tôi bằng ánh mắt kỳ lạ mấy lượt. Tôi không chịu đựng nổi ánh mắt nghi ngờ như thế, cuối cùng vẫn ảo não đi vào phòng.
Đóng cửa lại, trong phòng nhất thời chìm vào im lặng.
Bước qua huyền quan, tôi thấy Tần Mạch đang nằm trên giường truyền dịch, sắc mặt tái nhợt, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Tôi không lên tiếng, hắn cũng không mở mắt ra, nói: “Thuốc đưa tới đã uống hết rồi, ra ngoài đi”.
Tôi không nhúc nhích.
Rất lâu không nghe thấy tiếng bước chân ra khỏi phòng, Tần Mạch cau mày mở mắt ra, rồi ngẩn người.
Tôii kéo chiếc ghế ở bên giường hắn ra ngồi xuống, nhìn vào đôi mắt đang ngơ ngẩn của hắn hồi lâu, “