Tác giả: Kang Yiul
Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015
Lượt xem: 1341858
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1858 lượt.
đứa này còn nguy kịch hơn nữa. Vừa thấy họ, nước mắt tôi đã chực trào ra. Tôi đứng thừ người một lúc lâu, không thể làm gì nổi ngoài việc hít thở. Jong Su thì vẫn còn chút tỉnh táo để hỏi thăm bác sĩ về tình trạng bệnh nhân. Bác sĩ trả lời bằng giọng trầm trầm lặng lẽ.
- Hai người họ bị ngất và được tìm thấy trên đường quốc lộ trong tình trạng mất ý thức cho đến giờ. Tuy nhiên họ vẫn duy trì hô hấp như bình thường.
- Tôi hiểu rồi. Từ đây về Gangnam không đến nửa tiếng đồng hồ, hãy chuyển họ đến đó đi. Đó là bệnh viện cả hai người họ đang điều trị.
Bệnh viện. 11 giờ trưa, thứ Ba
Joo Won đã tỉnh lại. À không, là Ra Im đang trong thân thể của Joo Won tỉnh lại. Joo Won thì bị nhốt trong cơ thể của Ra Im, nằm đó như một cái xác không hồn. Tôi đến trước giường của Ra Im đang bất tỉnh - không, là Joo Won - và hét lên với nó:
- Này, thằng điên kia... Sao chú có thể làm vậy hả? Sao lại có thể làm những chuyện như thế này hả, thằng mất trí! Ngoài cô gái này ra, không còn thứ gì khác quan trọng với chú nữa hay sao?! Kể cả gia đình chú cũng không thèm đoái hoài tới nữa à? Ném cho tôi một đôi giày da rồi đi là xong hả! Chú nói hễ trời mưa thì hai người sẽ hoán đổi đúng không. Rồi đến lúc trời lại mưa nữa thì tôi phải lựa chọn thế nào đây? Tôn trọng sự lựa chọn của chú, mỗi lần trời mưa đem nhốt Ra Im lại à? Chú hy vọng tôi sẽ làm vậy phải không? Nhưng tôi không làm được, không thể nào làm vậy được. Dù chú có hận tôi đến thế nào, tôi cũng không thể bảo vệ tình yêu đó. Dù chú có gào khóc đến phát điên đi nữa, tôi cũng muốn nhìn thấy em trai tôi được sống, dù phải sống như thế.
Văn phòng. 4 giờ chiều, thứ Ba
Tôi đang ngồi rũ rượi dưới sàn, vừa uống bia vừa khóc thì Seuli đến.
- Anh Joo Won vẫn ổn chứ? Em nghe nói anh ấy đã tỉnh lại rồi.
- Vẫn chưa...
- Nghe quản lý Choi nói...
- Đó không phải là Joo Won nhà anh.
- Ý anh là sao?
- Lúc đó anh thấy nó cười nhiều một cách khác thường nên đã hỏi tại sao. Chuyện thì chẳng buồn cười tí nào mà nó cứ cười như sắp ngất đi vậy, như một thằng điên. Nhưng đó lại là lời từ biệt của nó.
- Anh có thể nói rõ hơn cho em hiểu được không?
- Anh đã tưởng anh lúc nào cũng nhường nhịn nó. Vì anh là anh, là người lớn. Nhưng phải làm anh, phải là người lớn đến mức nào mới có thể chết vì người khác chứ?
- Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Nói rồi Seuli vòng tay ôm gương mặt đầy nước mắt của tôi. Tôi chỉ còn biết khóc như đứa trẻ trong vòng tay nhỏ bé của Seuli.
Nhật ký bí mật của Joo Won
Cuối cùng cũng đợi được đến ngày xuất viện. Thật sự đã có quá nhiều chuyện xảy ra trong khoảng thời gian vừa rồi. Bây giờ ngẫm lại, đó cứ như những giấc mộng thoáng qua. Ra Im gặp tai nạn trong lúc đang quay phim, rơi vào trạng thái chết não. Để cứu sống em, tôi đã ôm em chạy vào trong màn mưa. Em tỉnh lại lần nữa trong cơ thể tôi, không chỉ nhìn thấy tôi chịu đựng nỗi đau thể xác của chính em, mà còn nhìn thấy cảnh tôi nằm đó hôn mê - không, nói đúng hơn, em nhìn thấy chính cơ thể của mình. Chúng tôi đã mơ một giấc mơ giống nhau, tỉnh lại từ giấc mơ và cùng nhau nhìn thấy điều kỳ diệu. Được trở về với chính cơ thể của mình, cả hai đều may mắn sống sót. Trong bệnh viện, người ta chỉ thấy một kỳ tích đáng kinh ngạc duy nhất: Ra Im đã tỉnh lại sau một thời gian hôn mê. Ngộ nhỡ nếu bọn họ biết sự thật câu chuyện chúng tôi trải qua thì sẽ phản ứng thế nào nhỉ? Nói gì thì, tôi nghĩ không chừng đấy là khởi nguồn tạo nên tín ngưỡng tôn giáo.
Đến tận bây giờ, sau khi chúng tôi tỉnh lại đã mười ngày, Ra Im vẫn cứ ngỡ mọi chuyện đều là mơ, thỉnh thoảng lại véo má tôi rồi nói:
- Em, từ bây giờ, cho dù anh có làm gì em đều thấy đẹp. Dù anh có lỗi lầm gì em đều tha thứ. Chỉ vì một lý do duy nhất, anh vẫn còn sống.
Nghe những lời ấy từ cô gái trước mặt, tôi kéo em ôm chặt vào lòng, đặt nụ hôn lên môi em. Chúng tôi đang yêu nhau, cảm thấy như vừa được tái sinh.
- Liệu cha có hài lòng về anh không?
Nghe tôi hỏi, Ra Im liếc mắt một cái, trông đáng yêu không thể tả.
- Có hài lòng không hả? Liệu có ông bố nào hài lòng với kẻ không thèm đoái hoài gì đến tâm trạng con gái họ, lại còn làm cho người ta khóc nữa.
- Này. Vậy phải làm sao?
- Làm sao cái gì? Chỉ có một cách duy nhất thôi. Anh phải yêu em đến chết, và em cũng sẽ yêu anh điên cuồng. Mà này, những lời của anh khi nãy có ý gì thế? Anh đến để truyền đạt di ngôn của cha em nhưng lại không thể nói được ấy?
- Đấy là chuyện giữa bác trai và anh. Tò mò chuyện đó làm gì.
- Ai mà không tò mò được chứ. Là chuyện gì vậy?
- Nếu em muốn biết đến thế thì hãy hỏi cha đi. Ngày mai hãy đi cùng anh đến một nơi, mặc bộ quần áo đẹp nhất của em và chờ anh. Anh sẽ đến đón em. Anh đi đây.
- Ngày mai? Nhưng đi đâu mới được?
Tôi chỉ bảo em hãy đợi một sự “ngạc nhiên”, rồi đưa em về nhà. Sau khi nhìn thấy em vào trong, tôi mới lái xe về Pyeongchang-dong.
Khuôn mặt mẹ tràn ngập lo lắng, bà hỏi tôi cơ thể vẫn ổn chứ, rồi bà bảo tất cả người làm