Tác giả: Vitamin ABC
Ngày cập nhật: 03:52 22/12/2015
Lượt xem: 134544
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/544 lượt.
chế ngự được tên cướp. Nhưng anh không hành động, chỉ nhìn về phía cô, con ngươi giống như màn đêm trống rỗng, nhìn không thấy bờ.
“Đổi cô ấy ra ngoài đi, thuốc tôi để trong túi xách.” Câu nói sau, là dành cho cô.
Giờ phút này trong hốc mắt Tô Lệ tất cả đều là nước mắt đưa tình, cả người bị liên tục bị đẩy ra ngoài, rốt cuộc gào khóc ở bên ngoài: “A Nguyệt. . .”
Cả người anh chấn động.
Cửa sắt đóng lại lần nữa, không có ai nhìn thấy cảnh tượng bên trong.
Dư Nhược Nhược liếc mắt nhìn sang con tin vừa được giải cứu. Cảm thấy có chút quen mắt. Nhưng cũng không hề để tâm, mồ hôi lạnh cũng từ từ thấm ra ngoài áo.
Cảnh sát rốt cuộc cũng tới, bên trong cửa sắt truyền tới hai tiếng súng vang, tất cả mọi người đều căng thẳng như là bị treo lên, kiễng chân mong đợi, vươn cổ lên nhìn.
Tay Tô Lệ run lên, sau đó lại mỉm cười, kết quả này đã ở trong suy nghĩ của cô rồi.
Chỉ có Dư Nhược Nhược sắc mặt tái xanh, đôi chân cơ hồ đứng không vững, bám lấy người cảnh sát bên cạnh: “Vừa rồi, là tiếng súng phải không?”
Không đợi được câu trả lời cô đã ngã ngồi xuống đất, toàn bộ sức lực cũng theo hai tiếng súng kia, trong nháy mắt bốc hơi, biến mất hầu như không còn.
Thì ra trong thế giới của cô, chỉ có đen và trắng. . .mọi người, đều như vậy, vội đi mà không chờ cô, bỏ cô lại giữa cái thế giới lạnh lẽo này cũng không quay đầu lại nhìn.
Dư Nhược Nhược không khóc đến điên loạn, ngược lại là cái loại khó chịu không tiếng động mà khóc thút thít. Nước mắt chảy thành sông trong tĩnh lặng, giống như là vị cao nhân đạo sâu vô cùng, đau đớn khôn cùng nhưng gương mặt lại cực kì bình tĩnh.
Cửa sắt bị mở ra từ bên trong, Nhan Bồi Nguyệt còng tay tên lưu manh lại, một tay cầm khẩu súng, cả người tựa như đang đứng trên đỉnh cao nhất của thế giới, sắc mặt nhẹ nhàng, vẻ mặt hờ hững ấy, tựa như là từ đầu tới đuôi, anh chỉ đi đánh một người qua đường mà thôi.
Tên cướp bị bắt, anh và Tô Lệ đến đồn cảnh sát lấy khẩu cung. Nhan Bồi Nguyệt quay đầu lại nhìn người đang ngồi yên trên mặt đất, nhìn nước mắt chảy dài thành sông trên mặt Dư Nhược Nhược lại trào dâng một loại cảm xúc vô cùng vui sướng, anh biết, trước khi đi vào anh vẫn biết, nhiệm vụ của anh không chỉ là bảo vệ người dân, quan trọng nhất là cô, không ai có thể thay thế được cô. . .nhưng anh cũng biết, trách nhiệm trên bờ vai anh bỏ không hết, bên trong là Tô Lệ, chỉ có hai người bọn họ, mới có sự ăn ý tuyệt vời như vậy.
Đôi giày da màu đen đập vào mắt, Dư Nhược Nhược chậm rãi ngẩng đầu lên, ánh đèn trong phòng quá chói mắt, cô híp mắt lại lúc lâu rồi mới từ từ mở ra. Nhan Bồi Nguyệt cúi đầu nhìn cô, trong mắt là đại dương mênh mông vô bờ bến, màn đêm trên đại dương, trầm lắng như vậy, dịu dàng như vậy, . ..
Cô bất chấp tất cả ôm lấy đùi anh, khóc thành tiếng. .
Trong nháy mắt Nhan Bồi nguyệt dở khóc dở cười, tính trẻ con như vậy!
Chỉ có thể khom lưng nửa ôm cô lên: “Được rồi, đừng khóc, khó coi chết đi được, chẳng phải anh rất tốt sao? Em không tin anh?” Dư Nhược Nhược lau nước mắt một cái: “Bắt cướp là nhiệm vụ của cảnh sát, liên quan gì đến anh? Anh tự mình mạo hiểm không để ý sống chết liều mạng như vậy. . .”
Nhìn thấy nước mắt của cô, Nhan Bồi Nguyệt liền trở nên cực kì dịu dàng, thay cô lau đi, nói: “Anh là một người lính, không phải chỉ riêng chiến tranh mới cần đến anh, chỉ cần tới chỗ của bọn anh, thì đều đấu tranh anh dũng mà không được phép nhăn mày một cái, cũng là trách nhiệm của bọn anh. . .huống chi, đứa ngốc, anh như vậy dĩ nhiên phải nắm chắc mười phần thắng trong tay”
Anh khẽ cúi đầu, hôn lên trán cô: “Anh sẽ không bỏ lại em”.
Hai người ôm lấy nhau, đổi lấy một người chán nản. Tô Lệ đứng cách đó không xa, nhìn chằm chằm hai người, trong mắt một mảnh xám xịt. Cô với anh mà nói, luôn tới chậm một bước, mà anh với Tô Lệ cô, vĩnh viễn không còn sớm còn muộn. . .
Khi ba người ra khỏi đồn cảnh sát đã là rất muộn, Nhan Bồi Nguyệt ôm lấy Dư Nhược Nhược, đôi mắt cô ấy sưng lên vì thiếu ngủ, nhìn cô cười lễ độ: “Em có khỏe không? Để anh bảo bọn họ đưa em về nhé?”
“Không cần, xe của em đang ở bãi đậu xe ngầm của cửa hàng bách hóa, ngày mai đi học nên phải lái xe về”. Cô nở nụ cười đoan trang đến thành thục, đã không còn thoải mái như trước kia.
“Được, vậy chú ý an toàn”.
Nói lời tạm biệt, xoay người rời đi.
Trong nháy mắt nước mắt Tô Lệ liền rơi xuống, sao bây giờ lại thay đổi như vậy?
Thời gian trôi qua, theo vẻ mặt tang thương, còn chưa kịp tan vỡ, còn chưa kịp quên lãng, lông mày ngắn như vậy, mà nhớ nhung lại dài như vậy, . . .
Khi ngủ, miệng Dư Nhược Nhược vẫn còn lẩm bẩm: “Nhan Bồi Nguyệt, anh là tên khốn kiếp, bỏ rơi em. . .” Mím miệng, giọng nói ồm ồm có chút uất ức.
Anh không khỏi bật cười.
Tài xế taxi vui vẻ bắt chuyện: “Câu cùng bạn gái cãi nhau à? Các cô gái bây giờ cũng bất thường lắm, mấy ngày trước có một đôi vẫn còn đánh nhau ở trên xe tôi, sau đó đêm hôm khuya khoắt gặp lại tôi ở đồn cảnh sát thì cô gái đó sợ đến nỗi chạy đi đường vòng ”.
“Tài xế, phiền ông nhìn đường”. Anh vuố