Nửa Viên Kẹo Ngọt Ngào Đến Đau Thương
Tác giả: Lam Tiểu Tịch
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341659
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1659 lượt.
khao khát có thể được tự mình bước lên trước một bước.
Bỏ việc? Ý nghĩ lóe lên trong đầu Hải Châu: Quay vềtìm Tiểu Tình, tự mình làm việc, tự mình lập nghiệp, không dựa vào ai, chỉ dựa vào bản thân! Hải Châu cảm thấy vô cùng phấn khích vì ý nghĩ đột nhiên nảy ra trong đầu mình, đồng thời có chút sợ hãi. Tâm trạng căng thẳng và phấn khích khiến bàn tay anh run lên.
Anh chạy về phòng, vội vàng đánh đơn xin thôi việc rồi gửi vào hòm thư của giám đốc, đồng thời ngay lập tức đặt vé máy bay về nhà.
Hai người bên trong cánh cửa, một người tóc tai rối bù, quần áo xộc xệch run rẩy thu mình trong chăn, một người quàng khăn tắm phụ nữ, mặc áo tắm phụ nữ, run rẩy ngồi trên ghế sofa. Mẹ Tiểu Tình chỉ tay vào Hải Châu, không nói được lời nào. Một lúc lâu sau mới nói một câu khiến đất trời đảo lộn, quỷ thần khóc than: “Chúng mày… chúng mày dám dâm loạn với nhau!”
1
Hải Châu đột ngột quay về khiến Tiểu Tình vừa ngạc nhiên, vừa vui mừng, vừa tức giận. Ngạc nhiên vui mừng dĩ nhiên không cần giải thích, Tiểu Tình giận vì anh không bàn bạc với mình mà từ bỏ công việc tốt như thế.
- Yên tâm, không có ô dù, anh vẫn có thể tìm được công việc tốt! – Hải Châu rất tự tin.
Nhưng một người không có ô dù như Tiểu Tình biết rất rõ, khi lăn lộn trên con đường dự nghiệp, tự tin dĩ nhiên rất quan trong nhưng một ông bố có quyền có thếdường như con quan trọng hơn. Hơn nữa tự tin có thểrèn luyện bồi dưỡng, còn việc có một ông bố như thếkhông phải ai muốn cũng được.
- Không dựa vào bố mẹ, không dựa vào bố mẹ mày có lớn được bằng ngần này không? – Bố Hải Châu gần như muốn đập bàn.
- Chính vì con đã lớn thế này rồi, không thể chuyện gì cũng dựa dẫm vào bố mẹ! Cho dù con đến một nơi xa như Côn Minh thì vẫn ở trong sự kiểm soát của bố. Con biết ngay cả chuyện buổi tối con đến quán bar, giám đốc của con cũng gọi điện báo cáo với bố. Bố, xin bốhiểu cho con, con cũng muốn có không gian riêng của mình!
- Tao biết! Hứ, tao biết ngay mà! – Bố Hải Châu tức giận – Mày đừng có nói với tao nhiều như thế, tao chỉbiết chắc chắn là con bé kia dạy mày. Đứa con trai ngoan ngoãn của tao đã bị làm cho hư hỏng! Tao bảo người ta cử mày đi Côn Minh… - Bố Hải Châu nhận ra mình lỡ lời nên dừng lại.
- Cái gì! Thì ra con đi Côn Minh cũng là do bố sắp đặt? – Hải Châu hét lên.
- Gào lên cái gì, cẩn thận mẹ mày nghe tiếng, bà ấy bịbệnh tim, mày muốn làm bà ấy tức chết hả? – Bố Hải Châu khẽ dạy dỗ con trai.
- Xem ra con bỏ việc là đúng. – Hải Châu lạnh lùng nói.
- Mày là thằng ngu, sau này sẽ có ngày phải khổ sở.
- Con có khổ sở cũng không cần bố mẹ bận tâm.
- Mày cút đi cho tao!
- Cút thì cút!
TTT
Hải Châu và bố gần như trở thành kẻ thù. Mẹ Hải Châu không hiểu rõ sự tình, từ sáng đến tối chỉ hỏi:
- Kì nghỉ đến khi nào thì kết thúc? Con đến Côn Minh lâu như vậy rồi, rốt cuộc đã cắt đứt với con bé kia chưa? Thà đau một lần còn hơn, con cũng không còn ít tuổi nữa, đừng…
Hải Châu cảm thấy không thể ở lại căn nhà này được nữa. Nhân lúc bố không có nhà, anh lấy cớ nói với mẹphải quay lại Côn Minh rồi xách vali chạy đến chỗ bạn gái.
Tang Tiểu Tình thấy không thỏa đáng:
- Người nhà anh vốn đã không thích em, anh lại chạy đến đây như lánh nạn thế này, mẹ anh lại càng hận em.
- Dù sao thì anh cũng chẳng còn nơi nào, em không thể giống bố anh đuổi anh đi được. – Hải Châu lầm lì nhét vali xuống gầm tủ rồi nằm xuống giường.
Củi lửa gặp nhau sẽ làm bùng lên đám cháy. Đôi tình nhân trẻ quấn lấy nhau, làm cho chiếc giường thô sơtrong nhà kêu cọt kẹt cọt kẹt, chân giường cọ sát với sàn nhà, phát ra âm thanh rung trời.
Lúc nghỉ giữa giờ, Tiểu Tình hỏi Hải Châu:
- Nói đi, anh muốn tìm người vợ như thế nào?
Hải Châu làm ra vẻ suy tư:
- Anh á? Anh muốn tìm một người đầy đặn, ngực căng mông nở, một mình anh ôm không được, giống như tàu thủy, nằm lên trên êm ái, xoay người cũng không bị rơi xuống.
Tiểu Tình không kìm nén được bật cười, vừa cười vừa bò lên người Hải Châu:
- Thế thì em phải tìm một người chồng giống nhưtàu sân bay, không chỉ xoay người không rơi xuống mà có lăn cũng không vấn đề gì.
Diệp Thuần ở phòng bên cạnh lấy bông bịt tai, muốn chờ cho hai người yên tĩnh. Nào ngờ hai người còn hơn cả mới cưới, tình cảm mãnh liệt, đợt sóng này chưa dứt lại đến đợt sóng khác, giống như động cơ không bao giờngừng nghỉ.
Mặn nồng đến tận hai rưỡi đêm, hai người mới thỏa mãn và kiệt sức, nằm đờ ra giường, ngay cả sức để đi tắm cũng không còn. Hai người cứ ôm nhau như thế rồi ngủ thiếp đi, rất dễ chịu, không hề có một giấc mơ.
Ngày hôm sau là cuối tuần, Hải Châu dậy sớm đi mua sữa đậu nành, quẩy và cháo. Sữa đậu nành rót vào cốc thủy tinh có ống hút, quẩy đạt trên bát cháo, cạnh bát là đôi đũa xếp ngay ngắn, còn có bốn món ăn kèm. Thấy Tiểu Tình vừa mở mắt, Hải Châu lập tức chuyển chiếc bàn nhỏ đặt laptop lên giường, bày bữa sáng lên bàn, còn lấy cả giấy ăn. Tiểu Tình cảm thấy rất thỏa mãn, ăn gì cũng thấy ngon, còn ngỡ mình là công