Tác giả: Lam Tiểu Tịch
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341836
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1836 lượt.
ian dài, phong độ lúc tốt lúc xấu.
Thấy cô gái trước mặt hào hứng nói về bóng đá, Trương Kiếm Long không kìm được nổi hứng nói:
- Chiều nay chúng ta không làm việc nữa. Tôi đưa cô đi xem bóng đá, uống trà chiều.
Nói đến chuyện không làm việc, Diệp Thuần bỗng chốc chột dạ, ánh mắt cũng trở nên u ám. Cô ấp úng nói:
- Tổng giám đốc Trương, ông là lãnh đạo, còn tôi là nhân viên, tôi mà không đi làm sẽ bị phê bình đấy ạ!
- Ai phê bình? Triệu Vân hả? Hahahaha, cô bảo cô ấy đến gặp tôi! – Tổng giám đốc Trương gấp tài liệu trên tay lại.
3
Cái gọi là quán bar bóng đá là một quán cao cấp trong khu biệt thự, trang trí rất lộng lẫy, ngay cả ghếsofa cũng được làm bằng da báo biển, màn hình tivi đang phát trận đấu đặc sắc trong mùa giải Serie A này. Giá sách phủ kín một mặt tường có bày rất nhiều áp phích bóng đá và tạp chí bóng đá.
Có thể thấy ông chủ ở đây rất thích lấy lòng Trương Kiếm Long. Họ vừa vào cửa, ông chủ đã từ trong quầy lao ra bắt tay Trương Kiếm Long.
- Tổng giám đốc Trương, xin chào, xin chào, sao hôm nay lại có thời gian rồi đến đây? – Vừa nói vừa quay sang hạ lệnh cho nhân viên – Mau lên, chuẩn bị hoa quảvà điểm tâm, còn nữa, mang hộp trà ô long quý ra đây!
Trương Kiếm Long chỉ khẽ gật đầu:
- Ông cứ kệ tôi, để tôi tự gọi.
Ông chủ vẫn tươi cười rạng rỡ:
- Được, được, có yêu cầu gì ông cứ dặn dò.
Diệp Thuần khoanh tay đứng nhìn, người đàn ông có quyền lực, vung tay giơ chân cũng toát lên phong độ. Khí thế uy nghiêm này không phải người bình thường có thể có được.
Vì đang là giờ làm việc nên quán rất vắng vẻ. Trương Kiếm Long như tìm thấy bạn tâm giao, hào hứng nói chuyện với Diệp Thuần về bóng đá, về quan trường, về cuộc sống… Cuối cùng lại nói đến gia đình.
- Thực ra bản thân tôi không phản đối việc con trai tôi đi lại với cô đồng nghiệp Tang Tiểu Tình của cô. Thực tế, tôi thấy cô gái ấy rất tốt, thông minh tự lập, có rất nhiều ưu điểm mà con trai tôi không có. Chúng có ởbên nhau có thể bù trừ cho nhau. Vấn đề là ở mẹ của Hải Châu. Bà ấy hi vọng Hải Châu có thể tìm thấy một người môn đăng hộ đối. Nói trắng ra là bà ấy hi vọng Hải Châu kết hôn với cháu gái của chủ tịch Vương. Chủtịch Vương rất mạnh, năm sau ông ấy có thể được điều lên cấp tỉnh, tiền đồ rộng mở. Con trai của chủ tịch Vương đã định cư ở Mỹ, người thân nhất trong nước chính là cô cháu gái này. – Trương Kiếm Long nói rồi cũng thấy buồn phiền trong lòng. Ông không hiểu vì sao lại nói những chuyệ như thế với cô gái này. Nhưng những lời giấu kín trong lòng giống như nước sôi bỏng rát, cứ bốc khói nghi ngút.
- Dạ, mẹ Hải Châu cũng vì gia đình. - Diệp Thuần mỉm cười, không biết tiếp lời thế nào. Cô cũng thấy lạ, mình và Trương Kiếm Long không thân quen gì, hôm nay mới gặp lần đầu. Sao ông ta lại nói với mình chuyện riêng tư như thế này?
- Thực ra kể từ cái ngày tôi làm phó giám đốc bộphận xây dựng cơ bản của công ty điện lực, gia đình chúng tôi đã trở thành vật hi sinh chính trị. Tôi và vợtôi, ngày nào cũng nói chuyện về chính trị. Chúng tôi giáo dục con trai cũng để nó phát triển trên con đường chính trị. Đáng tiếc là đứa con này không cóý chí, mới đi làm được vài ngày đã bỏ việc. Chuyện này mẹ nó vô cùng tức giận, càng phản đối Tang Tiểu Tình quyết liệt hơn. – Trương Kiếm Long thở dài.
- Chú nói với cháu những chuyện này… không sợcháu sẽ nói với Tiểu Tình sao? Cháu rất thân với cô ấy. - Diệp Thuần ấp úng nói.
Nghe thấy Diệp Thuần hỏi một câu trẻ con như vậy, đột nhiên Trương Kiếm Long bật cười:
- Các cô mà ở cùng nhau thế nào chẳng buôn chuyện. Những chuyện này không cần cô nói với Tang Tiểu Tình. Nó thông minh như vậy, có cái gì là không biết? Bây giờ nó và mẹ Hải Châu đang vượt sông, để xem cuối cùng ai sẽ thắng.
- Thế… chú giúp ai?
- Dĩ nhiên là tôi giúp mẹ Hải Châu rồi.
- Chú giúp Tiểu Tình đi. Họ rất đáng thương, lại còn kế hoạch của tòa soạn chúng cháu nữa, chú cũng giúp đỡ nhé. Nếu không cháu lại bị mắng.
- Mẹ Hải Châu đã hi sinh rất nhiều vì gia đình này, cho dù giúp thật hay giúp giả tôi cũng phải đứng vềphía bà ấy. Có điều Hải Châu sẽ giúp Tiểu Tình, vì thếhai bên đều ngang sức ngang tài. Cô đừng lo, còn nữa, bản kế hoạch cô cũng đừng lo. – Trương Kiếm Long vẫn cười. Nói chuyện với cô gái này ông thấy rất thoải mái, cảm giác thoải mái chưa từng có. Cô ấy có sự ngây thơ và đáng yêu của trẻ con, còn có cả sự lanh lợi và xảo trá của phụ nữ, rất cuốn hút.
Không biết từ lúc nào trời đã tối, không điện thoại, email, fax, tài liệu. Trương Kiếm Long cảm thấy buổi chiều ngày hôm nay rất vui. Có được nửa ngày rảnh rỗi, dễ chịu nhất là sự thư thả trong chuỗi ngày bận rộn.
- Chín giờ tối AC Milan đá với Udinese Calcio, có muốn cùng xem không? – Trương Kiếm Long kiểm tra lịch thi đấu của Serie A.
- Đượcạ đượcạ, màn hình to thế này xem mới thích! - Diệp Thuần vồn vã nói to.
- Nếu cô thích có thể đến thường xuyên.
- Dạ? Một ấm trà ô long những 380 tệ, một tháng của cháu chỉ được 3.500 tệ, như thế uống được mấy ấm ạ?
- Chẳng phải có tôi rồi sao? – Trương Kiếm