Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kiếm Chồng Đại Gia

Kiếm Chồng Đại Gia

Tác giả: Lam Tiểu Tịch

Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015

Lượt xem: 1341672

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1672 lượt.

tình hiếm có của mình. Thấy mọi người đều đã ăn xong, mẹ Hải Châu ân cần nói:
- Thêm chút đồ tráng miệng nữa không?
- Không cần đâu, không cần đâu! – Bố Hải Châu miệng vẫn còn nhai chả mực, không ngừng xua tay – Chúng tôi ăn no lắm rồi.
Mẹ Tiểu Tình bổ sung bằng một câu nói học trong sách vở:
- Quả thực là quá thịnh soạn, cảm ơn sự tiếp đón của bà thông gia.
- Hải Châu, con đưa Tiểu Tình lên trên chơi, người lớn cần bàn chút chuyện. – Mẹ Hải Châu nói với con trai.
Hải Châu đã ăn no, đang nhàm chán vì không biết làm gì, thấy mẹ nói như vậy, lập tức kéo Tiểu Tình lên tầng chơi game. Nhưng Tiểu Tình lại có chút bồn chồn bất an: Hôm nay mẹ chồng tương lai nhiệt tình nhưvậy, không biết có ý đồ gì.
Mẹ Hải Châu tươi cười nhìn bóng con trai và Tiểu Tình biến mất ở góc rẽ cầu thang, quay sang nói với mẹTiểu Tình:
- Người lớn chúng ta nói chuyện một chút.
Lời nói ấy ẩn chứa khí thế của người trên với người dưới, nói đến đây liền chuyển chủ đề nói chuyện:
- Thật sự tôi rất thích Tiểu Tình, vừa thông minh vừa giỏi giang, không biết là hơn Hải Châu nhà chúng tôi bao nhiêu lần.
Mẹ Tiểu Tình không biết bà thông gia có ý gì, chỉcười trừ, bố Tiểu Tình nói theo:
- Hải Châu cũng rất tốt, rất hiểu chuyện, rất biết cách sống.
Nói chuyện phiếm một hồi, cuối cùng mẹ Hải Châu đi vào vấn đề chính:
- Có một chuyện tôi không biết có nên nói hay không?
Mẹ Tiểu Tình nói:
- Bà thông gia khách sáo rồi, sắp thành người một nhà rồi, còn có cái gì mà nên nói không nên nói! Có chuyện gì bà cứ nói thẳng, Tiểu Tình có khuyết điểm gì bà cũng nói với chúng tôi, tôi sẽ xử lí nó!
- Là thế này, bây giờ rất thịnh hành kê khai tài sản trước khi kết hôn, dĩ nhiên… Hải Châu và Tiểu Tình sẽsống đến đầu bạc răng long, nhưng tất cả mọi chuyện đều có ngộ nhỡ, đúng không? Ngộ nhỡ một ngày nào hai đứa chúng nó bất hoà, bây giờ làm kê khai để đềphòng sau này đỡ rắc rối.
Mẹ Tiểu Tình đỏ mặt rồi tái mặt, không nói một câu, đứng dậy gọi Tiểu Tình:
- Tiểu Tình, chúng ta về!






Một tay Phan Lộ Lộ mơn man vuốt ve cánh tay của anh, bám chặt vào cổ tay anh, áp sát vào tai anh, giọng nói nhẹ như không: - Em đi theo anh. Thế là Hải Châu nói với lái xe: - Đến khách sạn Shangri-La
1
Vì chuyện kê khai tài sản trước khi kết hôn, Tiểu Tình và Hải Châu cãi nhau một trận.
- Chắc chắn chuyện này anh và mẹ anh đã bàn bạc rồi, có chuyện gì có thể nói thẳng ra được không? Hà tất phải lừa cả nhà em đến ăn cơm, tiếp đãi nhiệt tình, cho ăn uống no nê. Khổ thân bố mẹ em lại còn cảm thấy rất vui, vòng vo tam quốc, cuối cùng nói với mẹ em muốn kê khai tài sản. Anh không tin em thì kết hôn với em làm gì?
- Tang Tiểu Tình, em nói phải suy nghĩ chứ, chuyện này từ đầu đến cuối anh không hề hay biết.
- Chăn ga gối đệm nhất định phải mua loại tốt, đàn ông cũng giống chăn ga gối đệm, phải chọn loại bền, nếu không giặt mấy lần sẽ nhăn nhúm không còn hình thù. – Nghĩ đến đây, Tiểu Tình thấy sống mũi cay cay, nước mắt lăn xuống má, chảy vào miệng.
Cũng không biết vì sao lại ngủ thiếp đi, mơ mơ màng màng ngủ đến hơn mười giờ mới tỉnh, chỉ thấy đầu đau dữ dội. Gọi điện cho Hải Châu, rất lâu mới nhấc máy, đầu dây bên kia rất ồn. Tiểu Tình hỏi:
- Anh ở đâu? – Hình như Hải Châu không nghe thấy giọng cô, ra sức “Alô” “Alô”, sau đó cúp máy.
Tiểu Tình nắm chặt điện thoại nằm trên giường, mơhồ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách ngoài cửa sổ. Thời gian giống như một dòng sông nhỏ, chảy mãi chảy mãi, hướng mắt nhìn theo dòng sông, Tiểu Tình nhìn thấy Hải Châu mặc chiếc áo sơ mi trắng năm ấy, nhìn thấy Hải Châu đầu tóc rối bù, râu ria xồm xoàm khi không tìm được việc, nhìn thấy Hải Chây bây giờ đang dần dần thay đổi… Nhắm mắt, từng nét mặt của Hải Châu đều hiện lên rất rõ nét, ngây ngô, say đắm, phiền não, đắc chí…
Cứ thế, Tiểu Tình lại mơ hồ ngủ thiếp đi, ban đêm thấy không thoải mái, tỉnh dậy mấy lần, người đầm đìa mồ hôi.
TTT
Hôm ấy không phải Hải Châu không nghe thấy câu hỏi “Anh ở đâu” của Tiểu Tình. Anh và một đám đàn ông đang hát karaoke ở hộp đêm, bên cạnh có rất nhiều gái đẹp. Mặc dù chỉ là tiếp khách, chỉ là đóng kịch nhưng quả thực không tiện nghe điện thoại của Tiểu Tình, đành phải mượn một chiêu trong phim, vờ làm ra vẻ tín hiệu không tốt, “Alô” vài tiếng rồi kiên quyết cúp máy.
Mười hai giờ đêm, Tống Huy lại gọi điện, nói đang chơi ở quán bar Cổ Bảo, thế là Hải Châu lại quay sang Cổ Bảo. Đang vừa uống rượi vừa cao hứng chơi oẳn tù tì thì đột nhiên có người đấm một cái vào vai Hải Châu. Anh ngoảnh đầu lại, đang định nổi nóng thì thấy người đàn ông đứng sau lưng là Phan Lộ Lộ mặc chiếc áo ba lỗ màu vàng, chỗ xương quai xanh dán một vòng hạt sáng lấp lánh.
- Trùng hợp vậy? Tiểu Tình không đến sao? – Phan Lộ Lộ tươi cười ngồi xuống bên cạnh Hải Châu.
- Đàn ông ra ngoài chơi… dẫn vợ đi làm gì? – Hải Châu đã uống say – Nào, chúng ta oẳn tù tì.
Quán ba rất ồn ào, Phan Lộ Lộ muốn nói gì cũng phải áp sát vào tai Hải Châu. Hơi rượi ngọt