Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kiếp Này Em Từng Có Anh

Kiếp Này Em Từng Có Anh

Tác giả: Trương Tiểu Nhàn

Ngày cập nhật: 03:13 22/12/2015

Lượt xem: 1341088

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1088 lượt.

trăm tám mươi ngàn này đến công ty anh bắt anh đầu tư cho em vào một loại ngoại tệ có mức lãi suất mạo hiểm nhất.” Tôi giận dỗi.
“Anh nhất định sẽ giúp em kiếm tiền.”
Tôi bị anh làm cho tức đến phì cười. Anh kéo tay tôi, âu yếm nói. “Anh nhớ em lắm.”
“Thật sao?” Tôi giả vờ khoác một bộ mặt thật lạnh lùng.
“Trở về bên anh nhé?” Văn Lâm ôm tôi, choàng cả áo khoác to của mình vòng qua người tôi. Tôi cảm thấy vô cùng ấm cúng.
“Không nên thế.” Tôi đẩy anh ra. “Em trở về bên anh rồi sẽ thế nào chứ? Lại giống như trước kia sao? Lại lén lén lút lút gặp gỡ anh ư? Em không muốn sở hữu một nửa con người, anh buông tha cho em đi.” Tôi lùi lại đến bên giường.
Văn Lâm bước tới, ôm chầm lấy tôi, hôn tôi, ấn tôi xuống giường. Tôi vô cùng muốn đáp lại nụ hôn nồng nhiệt ấy, nhưng lại không muốn dễ dàng quay trở về bên anh như vậy, vì thế tôi mím chặt môi, giả vờ không có chút hứng thú. Anh đưa tay tìm ngực tôi, tôi đẩy anh ra.
“Đừng như thế nữa.” Tôi đứng dậy.
Anh quá đau khổ.
“Anh đi đi.” Tôi lạnh lùng nói.
“Em còn yêu anh không?” Anh ngồi bên giường hỏi tôi.
Trái tim tôi đang thổn thức khóc. Tôi cố tình muốn anh phải buồn, phải khó chịu, ai bảo anh đến giờ phút này mà vẫn không chịu ly hôn chứ. Chỉ cần giờ này anh đồng ý ly hôn, tôi sẽ tiếp nhận anh ngay lập tức. Tôi muốn có được cả con người anh, trước kia tôi đã quá nuông chiều anh, khiến anh hiểu rằng dù anh không ly hôn tôi cũng sẽ tình nguyện ở bên cạnh mình.
Tôi muốn nói không, nhưng không thể mở miệng nổi. Vì báo thù nên tôi không trả lời câu hỏi ấy.
Anh thất vọng đứng lên, trầm ngâm hồi lâu không nói.
Tại sao anh không chịu ly hôn? Anh không chịu nói câu đó sao? Tôi sẽ không bao giờ nói mình yêu anh ấy cả. Ngày mai chắc chắn anh sẽ đến, mai không đến thì ngày kia kiểu gì cũng sẽ đến. Anh ấy đã biết tôi sống ở đây thì kiểu gì anh cũng sẽ đến. Chỉ sợ khi anh ấy đến, tôi lại không thế từ chối anh mà thôi.
Văn Lâm đứng ở đó, đợi mãi không thấy tôi trả lời, bèn rời đi mà không một lời nói.
Tôi bổ nhào xuống giường, khóc một trận như mưa như gió. Đây là lần đầu tiên anh ấy hỏi tôi có yêu anh ấy không.






Em sẽ mãi mãi đợi anh
Tôi nhớ anh cả đêm.
Sáng hôm sau, ở cửa hàng tôi không thể làm nổi việc gì cả. Tôi nhớ anh đến điên cuồng. Ngẫu nhiên mà anh đi qua cửa sổ nhà tôi, đó chính là duyên phận, vậy thì cớ gì tôi phải lừa dối chính mình chứ?
Buổi chiều, tự dưng có một cô gái tự xưng là nhân viên phụ trách của Lục Điền viên, nói rằng. “Xin hỏi, đó có phải cô Châu Nhị không ạ? Tôi xin được thông báo với cô rằng, con bê mà cô xin trợ dưỡng đã được sinh ra đời rồi ạ.”
Tôi có trợ dưỡng con bê nào sao?
Tôi đặt tên cho con bê đó là Cherbourg.
Yêu một người, nghĩa là bạn nhất định phải có một chút hận họ, hận họ đã khiến bạn không thể rời bỏ họ. Và Văn Lâm chính là người tôi hận.
Rời khỏi Lục Điền viên, thời tiết vẫn vô cùng lạnh giá, nhưng ánh sáng mặt trời lại vô cùng rực rỡ, con tim của tôi cũng vô cùng ấm áp. Văn Lâm quả thật đã từng muốn cùng tôi mở một nhà hàng. Tôi ngồi trên tàu ngẫm nghĩ xem chúng tôi sẽ trồng rau gì trên mảnh đất đó, có thể là cà rốt, như thế dù nhà hàng của tôi chưa bắt tay vào kinh doanh cũng có thể bán cà rốt cho chị Quách để làm bánh ga tô.
3 giờ 30 phút chiều, tôi trở về cửa hàng. Tôi nhớ Văn Lâm đến quay quắt, tôi không bao giờ phủ nhận tình yêu của mình với anh ấy nữa, rồi cũng đến một ngày anh sẽ cho tôi một danh phận. Cho dù không đợi được đến ngày đó thì cũng sao đâu chứ? Tôi muốn nói cho anh biết, tôi đã có câu trả lời cho câu hỏi của anh ấy rồi. Trước đây, bây giờ và cả mai sau nữa tôi đều yêu anh.
Tôi thu hết can đảm gọi vào máy nhắn tin cho anh. Anh không gọi lại cho tôi. Ba mươi phút, một tiếng, hai tiếng đồng hồ qua đi, tôi nhắn ba lần, anh đều không gọi lại, điện thoại văn phòng anh cũng không có ai nghe.
Tại sao anh lại không gọi lại cho tôi nhỉ? Liệu có phải không thèm để ý đến tôi nữa không? Anh ấy cho rằng tôi không yêu anh ấy nữa. Không phải thế, anh ấy không bao giờ như thế.
Tan ca, tôi trở về nhà, ngồi trước cửa sổ ngẫm nghĩ. Biết đâu anh lại xuất hiện ở đây nhỉ. Ngoài cửa sổ càng ngày càng vắng lặng, đã hơn 11 giờ khuya, tôi nhắn thêm một lần nữa. Anh ấy vẫn không để ý gì đến tôi. Anh ấy không còn quan tâm đến tôi nữa rồi.
Cả đêm tôi không ngủ nổi. Sáng hôm sau vẫn không thấy điện thoại anh gọi tới. Nếu máy nhắn tin của anh bị hỏng, anh ấy cũng phải gọi điện đến tổng đài để kiểm tra chứ.
Sau khi tan làm, tôi gọi điện đến công ty anh. Một người đàn ông nghe máy.
“Tôi muốn tìm ông Đường Văn Lâm.” Tôi nói.
“Tìm anh ấy hả?” Giọng của người đàn ông đó có vẻ không được bình thường. “Xỉn hỏi cô là ai vậy?”
“Tôi họ Châu.”
“Cô Châu sao? Tôi họ Tương, là đồng nghiệp của Văn Lâm, chúng ta có thể tìm nơi nào đó để nói chuyện không?”
“Rốt cuộc có chuyện gì xảy ra vậy?” Tôi cảm thấy có gì đó bất thường. “Có phải anh ấy xảy ra chuyện gì không?”
“Cứ gặp nhau rồi nói, được khô