Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342445
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2445 lượt.
hắc nịch đi qua phòng ngủ, một lát sau vang lên tiếng nước chảy tí tách trong phòng tắm.
Tôi nhớ lại lần đầu tiên đưa Mạt Mạt về căn nhà này, cô ấy cũng tự nhiên đi vào phòng tắm như vậy, nhưng lúc đó, tôi hồi hộp lo lắng không yên. Cô ấy với tôi lúc đó vừa cao sang vừa đáng kính như một nữ thần. Nhưng hôm nay, tôi đã có thể ôm nữ thần của mình trong tay, có thể làm tình với cô ấy, có thể nghe thấy những tiếng rên rỉ gợi tình của cô ấy ngay dưới cơ thể mình. Tôi cảm thấy mọi chuyện trên đời này quả thật khó tiên liệu.
Trong lúc đang mông lung suy nghĩ ấy, tiếng chuông điện thoại của tôi vang lên, là Uyển Nghi gọi cho tôi: “Mau ra mở cửa cho em, em đang đứng trước cửa nhà, mẹ anh sai em đến đón anh về nhà ăn bánh chay!”
Uyển Nghi nói cô ấy đang đứng ngoài cửa. Đầu óc tôi như vừa bị một tiếng pháo nổ rồi sau đó là một dải trống rỗng.
Làm thế nào bây giờ? Uyển Nghi đang đứng ngoài cửa còn Mạt Mạt lại đang tắm trong nhà. Tôi làm thế nào để vừa có thể giải thích mọi chuyện với cô bạn gái Uyển Nghi lại vừa có thể an ủi, vỗ về người con gái mà tôi vừa thề non hẹn biển? Tôi cảm thấy ngày tận thế dường như đang đến rất gần rồi!
Vò đầu bứt tai, đứng ngồi không yên, tôi lo lắng tới nỗi vùng ngay dậy, vội vàng mặc quần áo vào người nhưng vẫn không dám ra mở cửa.
Uyển Nghi hình như quên không mang theo chìa khóa nhà, cứ đứng bên ngoài gõ cửa tới tấp. Tiếng gỗ cửa dồn dập khiến tôi vô cùng hoảng loạn, tôi lúc đó giống như một tên trộm đang bị cảnh sát bao vây vậy! Tôi nghĩ mãi mà không tìm ra được cách giải quyết ổn thỏa. Tôi chỉ hận một nỗi không thể mở cửa sổ mà nhảy thoát thân từ trên tầng thứ mười chín này xuống đất thôi.
Đúng lúc đó, Mạt Mạt đã tắm xong, bước từ trong phòng tắm ra ngoài. Trên người cô ấy chỉ bao quanh bằng một chiếc khăn tắm. Cô ấy đưa mắt nhìn tôi như muốn nói, anh không nghe thấy tiếng gõ cửa à.
Nếu như có thể, tôi chỉ hy vọng là mình quả thực không nghe thấy tiếng gõ cửa. Tôi chỉ hận một nỗi không thể biến thành một con chim đà điểu, có thể cứ vùi mãi đầu trong cát mà lảng tránh.
Một nam một nữ, cùng ở chung một nhà, còn có thể làm gì khác nữa chứ! Tôi nghĩ thầm nhưng cố gắng kiềm chế lại, không nói câu gì, cũng không dám nhìn ai trong hai người con gái đó. Tôi chỉ hận một nỗi không thể đào một lỗ ở dưới đất mà tẩu thoát. Bố đã từng dạy tôi, là đàn ông, khi xử lý mọi chuyện phải thật bình tĩnh, phải biết cân nhắc nặng nhẹ, thiệt hơn. Vậy là tôi đã quyết định với lòng mình, sẽ để Mạt Mạt đi khỏi đây trước, sau đó giải thích mọi chuyện với Uyển Nghi, cố gắng làm giảm mức độ tổn thương đối với Uyển Nghi xuống mức thấp nhất.
Và rồi tôi khẽ hắng giọng một tiếng, nói: “Uyển Nghi…”
“Anh im đi!” Uyển Nghi quay đầu lại, nghiến răng nói với tôi. Tiếng quát của cô ấy mặc dù không to nhưng cũng khiến tôi lo sợ, không dám nói thêm gì nữa.
Nhưng câu nói tiếp theo của Mạt Mạt cũng lại khiến tôi không kém phần ngạc nhiên. Mạt Mạt nói: “Anh ấy muốn tôi làm người phụ nữ của anh ấy.” Cô ấy vừa nói, vừa đưa mắt sang chỉ về phía tôi – người đàn ông duy nhất trong phòng đang ngồi yên bất động.
Tôi thầm nghĩ, cô gái này quả là không thể không làm cho thiên hạ đại loạn. Cho dù tôi có dự định như vậy, nhưng em cũng phải biết phân biệt từng trường hợp, hoàn cảnh chứ!
“Cái gì? Muốn cô làm bạn gái của anh ấy? Vậy tôi là cái gì?” Uyển Nghi dường như còn ngạc nhiên hơn tôi, cô ấy không tin vào tai mình, đồng thời hỏi lại với vẻ khinh miệt, “Ngải Mạt Mạt, cô cũng quá đề cao bản thân mình đấy chứ?”
“Anh ấy sẽ chia tay với cô.” Mạt Mạt nói, sau đó quay sang nhìn tôi, cười, một nụ cười vô cùng ngây thơ, “Chẳng phải anh đã nói là không biết phải bắt đầu như thế nào hay sao? Em đã giúp anh rồi đấy!”
“Hi, anh đã nói như vậy thật sao?” Uyển Nghi nhìn tôi, toàn thân cô ấy run lên, nước mắt bắt đầu lã chã rơi xuống.
“Anh… anh…” Tôi đưa mắt nhìn Mạt Mạt, rồi lại đưa mắt sang nhìn Uyển Nghi. Mạt Mạt đang nở một nụ cười rạng rỡ nhưng tôi biết rõ rằng, tôi đang bị cô ấy mang ra đùa giỡn! “Không phải như vậy. Uyển Nghi…”
“Đồ đê tiện. Cô không thấy xấu hổ hay sao.” Uyển Nghi tức giận đến nỗi run lên bần bật, “Không có đàn ông, cô không chịu được hay sao? Không ngủ với đàn ông, cô không sống được hay sao? Tại sao cô lại đê tiện như vậy?” Uyển Nghi hét lên với Mạt Mạt như một người đang nổi cơn điên loạn. Lần đầu tiên, tôi được chứng kiến Uyển Nghi nổi giận như vậy. Trước đây, trước mặt tôi, cô ấy lúc nào cũng dịu dàng, nền nã. Uyển Nghi càng mắng càng giận sôi lên còn Mạt Mạt vẫn một thái độ bất cần, không thèm để ý như vậy. Thái độ lạnh lùng của Mạt Mạt càng khiến Uyển Nghi thêm giận dữ. Uyển Nghi bỗng nhiên lao về phía trước, bốp, một cái tát đanh gọn giáng xuống má Mạt Mạt.
Cái tát rất kêu, tôi lo lắng đến nỗi trong lòng quặn đau nhưng cũng không biết phải nói gì, dù sao cũng bởi vì tôi có lỗi với Uyển Nghi.
Mạt Mạt bị Uyển Nghi tát một cái nhưng cũng không có bất kỳ phản ứng gì. Cô ấy chỉ đứng yên đó, trừng mắt n