Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342390
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2390 lượt.
được!”
Nói tới nỗi Đại T cũng cảm thấy xấu hổ vô cùng.
Thực ra, tôi và Uyển Nghi còn chưa nắm tay nhau.
Tuy nhiên, nắm tay, ôm hôn đều là những chuyện đương nhiên sẽ xảy ra. Năm ngoái, khi kỳ nghỉ đông vừa kết thúc, tôi đã đặt một nụ hôn với nỗi buồn đau canh cánh trong lòng lên đôi môi người đẹp Uyển Nghi, chính thức xác định mối quan hệ tình ái giữa hai người.
Vì Uyển Nghi là một cô gái có tư tưởng truyền thống nên cô ấy nhất quyết không cho phép tôi có những hành động đi xa hơn nữa trước khi kết hôn, thậm chí cả chuyện nghĩ đến thôi cũng không được phép. Vì vậy, dù có những lúc, tôi bị cô ấy làm cho xuân tình dào dạt cũng chỉ còn cách cố gắng kiềm chế lại. Tuy nhiên, đối với một tiên nữ thánh thiện như vậy, dường như sự chịu đựng đó là đương nhiên và cũng là can tâm tình nguyện.
Tôi cũng chưa từng nói với Uyển Nghi những câu yêu thương, ái mộ. Tôi cảm thấy nói ra những lời ấy thật kỳ cục. Uyển Nghi cũng không suốt ngày nhõng nhẽo bên tôi, nói những lời đường mật không thật lòng giống như những cô gái dung tục khác.
Sau lần khẳng định đó, mối quan hệ của chúng tôi luôn giống như nước suối trong chảy trên đá, dòng nhỏ chảy dài.
Có người nói, tình yêu giống như món đồ uống, nước lọc mặc dù không có mùi vị nhưng lại không thể thiếu nó; rượu ngon mặc dù rất hấp dẫn nhưng uống lâu sẽ sinh bệnh, cuồng nhiệt quá sẽ có hại đến sức khỏe.
Uyển Nghi chính là nước lọc. Tôi chưa từng nghĩ tới chuyện sẽ rời xa cô ấy. Ánh mắt mà cô ấy dành cho tôi luôn rất yên bình. Tôi thậm chí đã từng mơ ước, sau này sẽ kết hôn rồi sinh con đẻ cái với Uyển Nghi, cùng cô ấy sống một cuộc đời bình yên…
Tất nhiên, suy nghĩ đó xuất hiện trước khi tôi gặp Mạt Mạt.
Mạt Mạt là rượu, ngọt ngào, thơm lừng, có lúc nóng bỏng, có lúc lại hiền hòa. Ban đầu thầm kín, lâu dần thành nghiện, như gần mà lại như xa, muốn ngừng cũng không xong. Đó là khoảng thời gian không biết đến sự trân trọng, là những ngày tháng ngông cuồng của tuổi trẻ. Lúc bấy giờ, chúng tôi luôn cho rằng, yêu là phải mãnh liệt, phải hào phóng, phải dữ dội, và rằng cảm xúc mới thay thế tình yêu cũ cũng chỉ là chuyện thường tình.
Lúc bấy giờ, cả hai chúng tôi đều nhìn cuộc đời bằng những kiến thức nông cạn nhưng lại cứ cho rằng mình hiểu biết tất cả. Mỗi khi ngước lên bầu trời, dương dương tự đắc mà tự nhận mình thanh cao.
NẾU NHƯ CÓ MỘT NGÀY, ANH BỎ RƠI EM
Trường tôi có nội quy rõ ràng, sinh viên hệ đào tạo chính quy bắt buộc phải ở trong ký túc xá của trường, nghiên cứu sinh thì hoàn toàn có quyền tự lựa chọn nơi ở.
Tôi hỏi ý kiến bố về việc thuê một căn hộ gần trường học qua điện thoại. Bố đã suy nghĩ rất lâu và hỏi tôi xem có phải tôi đã có bạn gái không.
Tôi thành thật nói với bố là đã có bạn gái. Sau một hồi im lặng, bố nói, vậy thì hãy thuê nhà đi, nhưng nhớ phải cẩn thận một chút.
Tôi hiểu ẩn ý của từ cẩn thận mà bố nói. Tất nhiên, không phải vì bố lo lắng rằng khi tôi thuê nhà ở ngoài sẽ gặp nguy hiểm, điều bố băn khoăn là tôi và Uyển Nghi sẽ gây ra chuyện gì đó. Bố là người từng trải, đương nhiên bố hiểu chúng tôi, ngựa non háu đá mà!
Hồi lâu sau mới thấy Uyển Nghi bước ra, cô ấy đã chỉnh trang lại quần áo, đầu tóc, lại quay về với hình ảnh xinh đẹp, trong sáng như thường ngày.
Uyển Nghi liếc nhìn về phía tôi, sau khi bốn mắt giao nhau, tôi giận dỗi tiếp tục xem ti vi, không thèm để ý tới cô ấy.
Sau đó nghe “sầm” một tiếng, đợi đến khi tôi nhìn sang thì đã thấy cô ấy bước ra khỏi cửa rồi. Vì đồ đạc kê trong căn hộ tôi thuê không nhiều, tiếng dội lại của cánh cửa bị đóng mạnh rất to khiến tôi giật cả mình. Đợi đến khi tôi bình tĩnh lại, trong phòng chỉ còn lưu lại mùi hương của Uyển Nghi, hồi lâu sau, mùi hương đó cũng dần tan biến.
Tôi cảm thấy Uyển Nghi thật quá ra vẻ, sờ mó một chút thì cũng đâu đến nỗi có thai được. Một lát sau, tôi lại nghĩ, nếu cô ấy thuộc loại người sẵn sàng có thể lên giường với bất kỳ người đàn ông nào, tôi cũng chẳng thương tiếc nữa. Nghĩ vậy, tôi lập tức cảm thấy hối hận, muốn gọi điện thoại xin lỗi Uyển Nghi một tiếng nhưng lại chưa dẹp được sĩ diện.
Đúng lúc tôi còn đang đắn đo suy nghĩ mông lung, Uyển Nghi đã dùng chìa khóa riêng của mình mở cửa bước vào phòng, trên tay xách theo vài túi lớn túi nhỏ.
Tôi nhìn Uyển Nghi, cô ấy khẽ liếc tôi một cái rồi đi thẳng vào phòng bếp. Đó là một ánh mắt đầy ai oán và ấm ức.
Tôi không biết Uyển Nghi vào phòng bếp là gì nhưng lại cũng không chịu xuống nước để mở lời nói với cô ấy trước.
Đấu tranh tư tưởng hồi lâu, cuối cùng tôi đứng dậy, cầm một chiếc cốc không, giả vờ vào phòng bếp rửa cốc.
Vừa bước vào cửa phòng bếp, tôi đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho bất giờ hóa ra, ban nãy, Uyển Nghi ra ngoài đi chợ, cô ấy đang lặng lẽ chuẩn bị đồ ăn!
Uyển Nghi đứng quay lưng về phía tôi, đang mải thái thứ gì đó trên thớt.
Tôi bỗng cảm thấy vô cùng xúc động, tiến lên phía trước, nghiêng đầu nhìn cô ấy, hai mắt Uyển Nghi vẫn đỏ hoe, rõ ràng là vừa khóc xong.
“Khóc à?”