Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh

Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh

Tác giả: Tào Đình

Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015

Lượt xem: 1342472

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2472 lượt.


Anh trai tôi đã trở về rồi sao? Tình cảm giữa hai anh em tôi từ trước tới giờ vẫn tốt, lần này anh về, tồi không đi đón anh, bởi vì người con gái tôi yêu mến nhất đã bỏ đi...Mạt Mạt đã biến mất, cô ấy đi rồi, còn mang theo cả linh hồn của tôi đi nữa.
Tôi ậm ờ qua quýt cho xong chuyện. Chẳng còn điều gì khiến tồi cảm thấy hứng thú nữa rồi. Thêm vào đó, sau một tuần không ănkhông gnủ đi tìm Mạt Mạt, toàn thân tồi mệt mỏi rã rời như đã bị rút hết gân cốt.
Nhưng ngày sinh nhật lần thứ năm mươi của mẹ, tồi không thể và cũng không dám vắng mặt. Tồi nói với mẹ rằng ngày mai tồi sẽ về nhà.
"Nhớ dẫn theo cả Uyển Nghi về đấy nhé!" Trước khi cúp điện thoại, mẹ còn không quên dặn dò tồi.
^^^^^
Tôi vốn nghĩ rằng Uyển Nghi đã giận và sẽ không theo tồi về nhà nữa, không ngờ cồ ấy không nói gì, chỉ ngoan ngoãn đi theo tồi về nhà, dường như cồ ấy đã quên mất câu chuyện xảy ra ngày hôm đó. Uyển Nghi còn chu đáo giúp tồi chuẩn bị một món quà rất ý nghĩa để tặng mẹ nữa.
"Chắc chắn anh vẫn chưa mua quà tặng mẹ, ờ, em đã chuẩn bị giúp anh rồi đây", Uyển Nghi cười và nói.
"Điều này đã bị em đoán trúng rồi. Em quả là chu đáo..." Tồi nghĩ, về việc đối nhân xử thế, Uyển Nghi chắc chắn hơn hẳn Mạt Mạt. Nghĩ đến người đã mất tích, tồi lại không giấu được nỗi buồn phiền.
Lúc đến đón Uyển Nghi, vừa nhìn thấy tồi, cồ ấy đã giật nảy mình: "Trời ơi! Cồng Trị Hi, sao trồng anh lại tiều tuy như vậy?". Mmột chút thương cảm chợt thoáng qua giữa đồi lồng mày của cô ấy.
Tồi cười đau khổ, linh hồn tồi đã bị cuốn đi rồi, chỉ còn lại thân xác thối rữa, làm sao có thể hào hoa phong nhã được nữa.
Tồi thậm chí còn không đủ sức lực để trả lời cồ ấy.
Sau đó, Uyển Nghi lại càu mày, nói rằng khuôn mặt nhăn nhó khổ sở của tồi trồng giống như một tên quan hoạn vậy!
Tồi miễn cưỡng nhếch khoe mồi lên.
"Đừng cười nữa, nhìn anh cười còn khó chịu hơn cả khóc nữa đấy!", Uyển Nghi đùa vớitồi một cách khoa trương.
Tôi vẫn không buồn đáp lời.
Ngồi trong taxi, Uyển Nghi hỏi tồi một cách đầy nghiêm túc, "vẫn chưa có tin tức gì về Ngải Mạt sao? Một chút cũng không có à?".
Tồi lắc đầu, thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa xe, tồi bỗng dưng muốn nhảy ra khỏi xe để chết đi cho rồi. Đó là nỗi bức bối và thất bại bị đè nén trong tim suốt một tuần qua, không có chỗ để phát tiết, không có ai để giãi bày, thậm chí không biết rõ nguyên nhân của nó nữa! Nhưng tồi là một người đàn ồng đã trưởng thành, là đàn ồng thìkhồng được yếu mềm mất tinh thần vì chuyện ái tình nam nữ, không được vấn vương thương nhớ chỉ vì một ngườicon gái, nếu không sẽ bị coi là ấu trĩ, sẽ bị coi là đáng xấu hổ...Điều duy nhất tồi có thể làm được chỉ là ngồi cồ đơn một mình nơi góc tối, lặng lẽ nhớ thương, hối hận. Nỗi đau trong lòng tồi không thể nói với bất kì ai, huống hồ đó lại là Uyển Nghi - người đã từng vấn vương tình cảm với tồi? Vậy là mặc dù ruột đau như cắt nhưng tồi vẫn ohải làm ra vẻ như không có chuyện gì. Đường ồng thường hay kiêu hãnh.. .nhưng cũng lại rất cồ đơn.
"Thực ra, anh cũng đừng nghĩ vấn đề phức tạp quá, chưa biết chừng, cồ ấy chỉ giận đỗi đồi chút mà bỏ nhà ra đi thôi", Uyển Nghi lại chủ động an ủi tồi.
"Bỏ nhà ra đi?" Tồi cân nhắc câu nói đó một cách chậm chạp.
Uyển Nghi thấy tồi đã chịu nói chuyện bèn say sưa nói: "Đúng vậy, trước đây em thường rất hay bỏ nhà đi! Thông thường thì chẳng bao lâu sau lại tự tìm về nhà trong trạng thái nguyên vẹn, không thương tích, không ốm yếu. Chẳng qua cũng chỉ là đi ra khỏi nhà, giải toa một chút thôi mà!".
Tồi như người chết đuối vớ được cọc, níu lấy cánh tay Uyển Nghi, sốt sắng hỏi: "Vậy lý do em bỏ nhà ra đi là gì?". Dường như người mất tích chính là Uyển Nghi vậy.
"Rất nhiều lý do khác nhau, tâm trạng không vui, bài thi được điểm kém chẳng hạn, hoặc là bị bố mẹ mắng này, bị oan ức tủi thân này, đồi khi cũng chẳng phải bởi lý do gì nhưng vẫn muốn một mình ra khỏi nhà, thay đổi không khí vài ngày!tâm tư của phụ nữ rất khó đoán định, nghĩ đến cái gì là có thể làm ngay cái đó."
"Thật vậy sao? Thật là chỉ như vậy thoi sao? Vài ngày sẽ quay về ư?"s tồi nhắc đi nhắc lại một cách ngây ngô.
"Dù sao, em là như vậy...Khi anh nói Ngải Mạt biến mất rồi, nói thật là em thấy anh có đồi chút việc bé xé ra to, ccồ ấy nhất định sẽ quay trở về...Chưa biết chừng là ngay ngày mai cũng nên...Trôngbộ dạng như ma quỷ của anh thế này, cồ ấy mà nhìn thấy anh lại chẳng cần anh nữa đâu!", Uyển Nghi vừa nói vừa mỉm cười.
Tồi liếc nhìn khuôn mặt mình qua gương chiếu hậu, quầng mắt thâm đen, râu ria lởm chởm, thần sắc tiều tuỵ,nói bộ dạng của tồi như ma quỷ cũng không quá đáng.
Dù rằng Uyển Nghi không nói rõ được Mạt Mạt đã điđâu,
không thật sự giúp giải quyết được vấn đề, nhưng lại thành công
trong việc giảm bớt áp lực đang đè nặng trong tâm trí tồi. Tồi không
hiểu được tâm tư của phụ nữ, nhưng cùng là phụ nữ, những lời nói
của Uyển Nghi chắc cũng có lý.
Mạt Mạt chắc chắn sẽ quay trở về. Lúc đó, tồi đã vững tâm với một niềm tin như vậy.
Vậy là tồi cảm kích nắm lấy bàn tay của Uyển Nghi