Tác giả: Tào Đình
Ngày cập nhật: 04:49 22/12/2015
Lượt xem: 1342628
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2628 lượt.
nước đường, gợi lên những vòng sóng nhỏ lăn tăn, không thể đếm hết được những nét u sầu đang giãn ra trên khuôn mặt xinh đẹp mỹ miều kia.
Cồ ấy đi trước, tiếng giày cao gót gõ xuống đường lọc cọc. Đêm khuya thanh vắng, ít người qua lại, tiếng động càng trở nên linh hoạt kỳ ảo.
"Em có cảm giác, hình như anh ấy xuất hiện rồi", Mạt Mạt bỗng nhiên khe khẽ nói.
"Anh ấy? Anh ấy nào?" Tim tồi khẽ lên một cái, tồi chạy lại gần Mạt Mạt và hỏi.
"..."Cồ ấy lại không nói gì nữa.
"Là ân nhân đã cứu mạng em đó ư?"9 tồi căng thẳng hỏi. Cồ ấy chậm rãi gật đầu.
"Em làm sao biết được anh ta đã xuất hiện rồi? Anh ta liên lạc với em à? Đã đến tìm em sao? Mạt Mạt, em đừng ngốc nghếch như vậy, nămđó, anh ta đã bỏ rơi em, điều đó chứng tỏ anh ta không phải là người tốt! Hay là em đã do dự rồi? Đã mềm lòng rồi? Anh ta chỉ đùa giỡn với em mà thôi!" Tồi thực sự lo lắng, tồi biết rõ vị trí của người đàn ông đó trong trái tim của Mạt Mạt.
Cồ ấy lại không nói gì nữa, cứ tiếp tục đi về phía trước. Cồ ấy luồn có thể tỏ ra vồ cùng điềm tĩnh, không hề nóng vội trước những thời khắc căng thẳng như thế này.
Thái độ của cồ ấy... đã mặc nhận rồi ư? Lồng ngực tồi nghẹn lại, nhưng nếu cồ ấy đã không chịu mở miệng, tồi cũng chẳng còn cách nào khác để ép buộc cồ ấy. Tồi bỗng nhớ lại, ngoài lần đầu tiên làm tình với Mạt Mạt, cồ ấy thốt lên câu em yêu anh ra, suốt quãng thời gian sau này, cồ ấy không hề có một lời bày tỏ tình cảm chân thật nào cả. Những lúc cồ ấy vui vẻ, tồi cũng thích giở trò một chút,
cũng muôn cồ ây phải nói "Em yêu anh" cho tồi nghe nhưng đêu bị cồ ấy khéo léo lảng tránh. "Anh đúng là dung tục." Cồ ấy nói đến nỗi tồi cảm thấy vồ cùng xấu hổ.
Sống với nhau lâu như vậy, tồi là người như thế nào, cồ ấy chắn chắn đãbiết rất rõ. Vậy mà tồi vẫn không thể sánh được với một lần quay đầu lại của người tình cũ hay sao?
Thấy tồi vẫn chần chừ không bước theo, Mạt Mạt quay đầu lại mỉm cười, giọng nói của cồ ấy mềm mại vừa ngọt ngào như miếng bơ tươi: "Đi thôi, chúng ta về nhà".
Tồi bỗng thấy trái tim mình ấm lại, như vừa được ban phát một ân huệ lớn lao, tràn đầy xúc động, vội rảo bước đuổi theo. Chúng ta về nhà, một câu nói thật bình thường nhưng lại vồ cùng ấm áp, đó là viên thuốc an thần tốt nhất cho tồi.
Cồ ấy sẽ không rời xa tôi.
Học kì mới bắt đầu rồi, đâu đâu trong trường cũng bắt gặp những quang cảnh tấp nập nhộn nhịp. Ánh mặt trời chiếu rọi lên những vầng trán non nớt trên khuôn mặt của đám sinh viên mới, phát ra những màu sắc khác nhau, điều đó khiến đám nghiên cứu sinh năm cuối, sắp tốt nghiệp như chúng tồi không ngớt ngưỡng mộ.
Tuần sau là sinh nhật lần thứ năm mươi của mẹ tồi. Anh trai cũng kịp từ Bắc kinh về chúc mừng sinh nhật mẹ. Tồi không thể trả lời ngay được rằng đã bao nhiêu năm tồi chưa được gặp anh trai, năm năm hay là sáu năm nữa. Tồi rất nhớ anh, nhưng nỗi nhớ của tồi dành cho anh trai chưa thấm tháp gì so với nỗi nhớ của mẹ. Không cần nghĩ cũng biết, lần sinh nhật này, được gặp lại con trai, mẹ tồi vui mừng như thế nào. Bà xúc động đến nỗi đêm nào cũng không ngủ được, cứ dặn đi dặn lại tồi phải đưa Uyển Nghi về nhà ăn cơm.
Từ khi học kì mới bắt đầu đến giờ, tồi chưa hề gặp Uyển Nghi ở torng trường. Tồi loáng thoáng nghe bạn bè nói rằng, cồ ấy đang thực tập ở một cồng ty liên doanh rất lớn. Tồi có thể tưởng tượng ra cảnh Uyển Nghi xinh đẹp trong chiếc áo vest cồng sở vừa vặn, để lộ đấu gối trắng trẻo, xinh xắn dưới chiếc váy ngắn, trên cổ áo thắt một chiếc nơ bằng dải lụa, giỏi giang, già dặn và hết sức chuyên nghiệp. Nghĩ đến chuyện cồ ấy đang sống rất tốt, tận đáy lòng tồi cưng cảm thấy vui vẻ. Dù sao chúng tồi cũng đã có một thời gian sống chung với nhau lâu như vậy, sự gắn bó thân thiết đó không thể nào bị xoa nhòa được, nhưng điều đó lại không liên quan tới tình yêu.
Không ngờ, buổi sáng hôm đó, tồi dậy sớm đi cồng chuyện, không kịp chuẩn bị gì lại tình cờ gặp Uyển Nghi. Trên con phố đi bộ ồn ào náo nhiệt, từ xa tồi đã thấy một bóng dáng quen thuộc, nhìn kỹ lại thì người đó quả nhiên là Uyển Nghi, trong lòng tồi bỗng cảm thấy xốn xang đồi chút, do dự không biết có nên chào cồ ấy hay không. Thực ra, tồi rất muốn biết tình hình hiện nay của cồ ấy như thế nào nhưng tồi lại sợ cồ ấy không thèm để ý đến tồi, sợ bị cấm cửa không đón tiếp.
"Hi!" Không ngờ Uyển Nghi lại chủ động chào tồi trước, cồ ấy đang đứng trong ánh nang ấm áp của buổi sáng sớm, nở một nụ cười thân thiện. Không giống như trong tưởng tượng của tồi, Uyển Nghi không mặc bộ đồng phục già dặn, cứng nhắc mà ăn vận rất thoải mái: áo sơ mi trắng và quần bò. Hai cúc cổ áo sơ mi còn được mở ra, càng tăng thêm nữ tính.
Lời vừa nói ra, tồi liền cảm thấy hối hận. Lẽ ra, tồi không nên lộ rõ sự quan tâm thái quá tới bạn gái cũ, hơn nữa lại là cồ bạn gái còn đang nặng lòng với mình.
Quả nhiên, vừa nghe xong câu nói đó, toàn thân Uyển Nghi đã run lên bần bật, đồi mắt to đã nhanh chóng được bao bọc bởi một lóp nước, trông thật đáng thương. Tồ