Tác giả: Liên Liên
Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015
Lượt xem: 134879
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/879 lượt.
“Không sao, mình ta cũng đâu ăn được nhiều như vậy, mọi người cùng nhau giúp ta ăn đi.” Nguyên Mị vô cùng vui vẻ, cười với Tống Diễm và Đường Mật.
“Nhìn đi nhìn đi! Mị tỷ cũng nói vậy mà.” Minh Minh đi lấy ngó sen, rửa sạch, cắt miếng, rải một ít đường trắng lên trên, trông vô cùng ngon miệng.
“Ai!” Tống Diễm lắc đầu, hết cách với Minh Minh.
Ăn cũng đã no, uống cũng đã đủ, Đường Mật rốt cuộc không kềm chế được lòng hiếu kỳ, mở miệng hỏi han, “Muội nói cho rõ ràng xem, thật sự không lấy Tiêu Thiên Lân sao?”
Họ từng nghe người của Tiêu gia nói Nguyên Mị lén lút gọi hắn ta là “Hồ ca”, hai người rất thân mật.
“Không gả! Chúng ta vừa mới nói rõ xong.” Nguyên Mị cầm một miếng ngó sen nhét vào miệng. Quả nhiên rất giòn, ngon quá!
“Nhưng hai người lúc trước…” Nghe nói rất “bận rộn” với nhau. Minh Minh trợn to mắt, không biết nên nói như thế nào.
“Vậy thì sao? Ta vẫn muốn hát khúc, biểu diễn khắp nơi với mọi người! Chẳng lẽ mọi người không quan tâm ta nữa, muốn ta ở lại đây?” Nguyên Mị phồng má, chất vấn các tỷ muội.
“Làm sao có thể! Nghe thấy muội không thấy hắn, ta vui còn không hết ấy.” Đường Mật kéo tay Nguyên Mị, không muốn nàng nghĩ loạn nữa.
“Muội đã quyết định như vậy rồi.” Nguyên Mị đơn giản nói quyết định của nàng.
Về phần ai hại nàng mất đi trinh tiết, nàng sẽ tra cho rõ… Chuyện này, nàng cũng không muốn nói với các tỷ muội tránh để mọi người lo lắng.
“Huynh đệ Tiêu gia tính tình cứng nhắc nghiêm túc, lão nhị có thể lãnh đạo mọi người, lấy được danh hiệu “thiên hạ đệ nhất bảo”, nhất định không phải là người đơn giản. Chuyện của muội với hắn tuyệt đối sẽ không giải quyết dễ dàng như thế.” Nghe quyết định bốc đồng của Nguyên Mị, Tống Diễm có phần sầu lo.
A a! Thật là dạng người như vậy sao?
Có thể do nàng cự tuyệt hắn hai lần nên khiến hắn tức giận đi!
“Thật mà! Hắn nói với muội, nếu như muội bước ra khỏi cửa phòng hắn, hắn sẽ không bao giờ nói tới chuyện thành thân nữa.”
“Hắn nói lời ngoan độc như vậy với muội?” Đường Mật trợn to mắt.
“Đại khái là vậy!” Nguyên Mị nhún nhún vai, lại bỏ một miếng ngó sen vào miệng.
“Thế muội nói sao?” Tống Diễm sửng sốt. Hai người này rốt cuộc là đang yêu hay là đánh nhau vậy? Sao một chút nhường nhịn cũng không có?
“Tốt lắm! Đa tạ đã thành toàn.” Nguyên Mị nghiêm túc nhai, nhớ lại lời nói đã thương tổn người kia.
Chỉ là… nếu đã nói được lời ác như vậy, chắc cũng không phải là người yêu đâu há?
“Rất khí phách!” Minh Minh vỗ vỗ tay, đáp lại lời nói khí phách của Nguyên Mị.
Rất tốt! Rất có khí phách! Không nhìn ra Mị tỷ bề ngoài nhu nhược như vậy, bên trong lại mạnh mẽ đến mức cãi tay đôi với nam nhân!
Nghe thấy đáp án như vậy, Tống Diễm và Đường Mật cũng trợn mắt, hai người nhìn lẫn nhau, không biết nên nói gì.
Trên võ đài, chiêng trống vang trời, Minh Minh giới thiệu khúc hát của Thu Quỳ xong liền lui xuống đài.
“Người tới xem diễn ngày càng ít đi…” Minh Minh đứng sau đài, chu miệng, bắt đầu than thở.
“Chúng ta cũng nên đi rồi.” Tống Diễm nhìn xuống chỗ khán đài một chút, quả nhiên như lời Minh Minh nói, người đến nghe hát ca múa ngày một ít.
“Đúng vậy! Một vùng nông thôn thế này, có thể ở lâu như vầy cũng đã đỡ lắm rồi.” Đường Mật khoát khoát tay, hết sức lơ đễnh trước tình trạng này.
Ở vùng này, họ đã dừng chân gần ba tháng.
“Gì cái gì! Nguyên Mị đâu? Đệ muốn tìm con hồ ly kia!” Tiêu Thiên Vũ lớn tiếng kêu.
“Không được mở miệng nói lời gây tổn thương người như thế.” Tiêu Thiên Diễn biết đệ đệ không có hảo cảm với thành viên của đoàn ca vũ, nhưng chính tai nghe hắn mắng, chân mày không khỏi nhíu lại.
“Đã xảy ra chuyện gì?” Đường Mật nghe tiếng hai người tranh chấp, chạy đến.
“Gọi Nguyên Mị ra ngoài! Ta muốn gặp cô ta!” Tiêu Thiên Vũ mặc kệ hai người cản trước mặt, càng lớn tiếng hô to về phía bên trong.
“Ầm ĩ gì vậy?” Tống Diễm đi tới bên cạnh hôn phu, nắm tay hắn.
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đệ nói cho rõ ràng.” Tiêu Thiên Diễn không để cho hắn tiếp tục càn rỡ, dùng thân thể cản lại.
“Đệ…” Tiêu Thiên Vũ tức đến mức muốn phát điên.
“Nguyên Mị ở đây! Ngươi có gì muốn nói thì lẹ lên.” Thanh âm lười biếng của Nguyên Mị vang lên sau lưng các tỷ muội, chán nãn thò đầu ra.
“Muội dưng không ra đây làm gì?” Đường Mật dang tay ngăn Nguyên Mị, không cho nàng ra ngoài.
“Con hồ ly tinh này! Rốt cuộc cô quyến rũ nhị ca ta thế nào? Cô mau tới Phi Vân Bảo chúng ta nói cho rõ ràng, nhị ca ta sắp bị cô hại chết rồi!” Thấy Nguyên Mị, Tiêu Thiên Vũ đầy bụng tức giận không để ý đến ánh mắt người khác, lên tiếng rống mắng, giọng nói xen kẽ tiếng khóc.
“Lão nhị sao vậy?” Nghe lão út mắng, Tiêu Thiên Diễn vội vàng hỏi.
“Đại ca, huynh còn quan tâm chúng ta sao? Huynh chỉ quan tâm tới nương tử của huynh, đi theo nàng ta khắp nơi… Huynh không quản Phi Vân Bảo, bỏ mặc ta… ngay cả Hổ ca sắp chết, huynh cũng không để ý…” Tiêu Thiên Vũ nóng nảy đến mất lý trí, oán trách một hồi oán luôn cả huynh trưởng.
Trong nhất t