XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kiều Hoa Của Bảo Chủ

Kiều Hoa Của Bảo Chủ

Tác giả: Liên Liên

Ngày cập nhật: 03:56 22/12/2015

Lượt xem: 134872

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/872 lượt.

có thể cướp đi hắn trước mặt nàng.
“Là ngươi!” Nguyên Mị nhận ra Thải Hà.
Thải Hà bám chặt không buông, đối với người yêu của mình luôn quyết tâm giành lấy, rất nhiều người đã lén nói với nàng, nhưng bởi vì nàng không có ý định thành thân với Tiêu Thiên Lân nên không đặt Thải Hà trong mắt. Không ngờ nàng ta sẽ…
“Chính là ta! Căn phòng này, trừ ta ra, không nữ nhân nào được phép vào nữa.” Thải Hà thấy gương mặt Nguyên Mị trắng noãn kiều mị, liền tức giận một bụng, nàng sải bước tiến về phía trước, vươn tay muốn tát người.
Nhìn xem nàng đánh nát khuôn mặt đã quyến rũ nam nhân của nàng!
“Không được phép chạm vào nàng!” Đinh Hùng chộp lấy tay Thải Hà, dùng lực tát nàng ta một cái.
“Ngươi đánh ta?” Thải Hà quay đầu, kinh ngạc nhìn Đinh Hùng chằm chằm.
“Ta còn không nỡ chạm vào nàng, vậy mà cô dám mơ tưởng dám đánh nàng ư? Cô ngay cả xách giày cho nàng cũng không xứng! Khó trách Tiêu Thiên Lân không cần cô.” Mắt thấy Nguyên Mị đã nằm trong tay, Đinh Hùng cũng không cần che giấu sự khinh miệt nữa.
“Khốn kiếp! Là ai dẫn ngươi vào đây hả?” Thải Hà vô cùng tức giận, nàng lập tức giơ tay muốn đánh trả. Lần này, Đinh Hùng sớm đã có phòng bị, hắn lắc chân, lấy ra chủy thủ giấu dưới đáy giày đâm mạnh về phía bụng Thải Hà.
“Á!” Nguyên Mị che miệng lại, bị cảnh trước mắt dọa đến ngây người.
“Ta sớm đã ngán cô rồi! Cô còn la lối om sòm? Cho là ta không dám làm gì cô sao?” Đinh Hùng sớm đã chịu đựng nữ nhân điên này đủ rồi, bây giờ cho nàng ta một đao để nàng ta câm miệng đã là khách khí, hắn còn chưa từng đao lăng trì nàng là may rồi!
(Lăng trì: Hình phạt bằng cách dùng đao mỏng lóc từng miếng thịt nhưng không để phạm nhân chết, lóc đủ một ngàn miếng thịt thì thôi.)
Nhìn hai người tàn sát lẫn nhau, Nguyên Mị ngây ngốc. Đinh Hùng xử lý Thải Hà xong, thấy sắc mặt Nguyên Mị trắng bệch, biết là đã dọa nàng sợ, vội vàng cất đao vào, đi tới trước mặt nàng định trấn an nàng.
“Đừng tới đây! Nếu không ta… chết cho ngươi xem!”
Nguyên Mị dựa sát vào lan can, mặc dù tay chân vô lực, nhưng vẫn cố gắng dùng tia khí lực cuối cùng chống trả, mạnh mẽ nói với Đinh Hùng. Mặc dù nàng không quan tâm đến trinh tiết, nhưng nếu thân thể bị thứ nam nhân ghê tởm này đụng chạm, nàng thà chết còn hơn!
Bị khí thế của Nguyên Mị làm cho giật mình, Đinh Hùng dừng bước lại: “Được, nàng muốn sao ta cũng chiều nàng, nàng ngàn vạn lần đừng làm ẩu.”
Dù sao mỹ nhân cũng đã vào tay, sớm muộn cũng thuộc về mình, hắn thật sự không cần dùng sức mạnh với nàng. Nếu như nàng còn sức lực, làm ra chuyện vạn nhất, như vậy quá uổng phí công sức của hắn rồi.
“Phù!” Nguyên Mị nhìn hắn chằm chằm, tâm hoảng ý loạn.
Vì để kéo dài thời gian đợi cho Nguyên Mị bất tỉnh, Đinh Hùng bèn câu giờ bắt chuyện với nàng, muốn nàng bớt đề phòng. “Tính tình nàng sao lại quyết liệt như vậy? Một chút cũng không giống với bề ngoài, chỉ là như vậy cũng tốt, ở trên giường khẳng định sẽ như mèo hoang, rất hợp ý ta, không hổ là nữ nhân đầu tiên ta để mắt tới!”
“Ta… ta không quen biết ngươi, đừng có nói như đã biết ta lâu lắm vậy.” Nguyên Mị đầu choáng mắt hoa, hai chân lảo đảo lùi về sau một bước.
Nhìn giai nhân lui về sau, Đinh Hùng tiến về phía trước một bước, toàn bộ tinh thần đều đặt trên người nàng, “Mị nhi, xem cách nàng nói chuyện như vầy, nàng với Tiêu Thiên Lân cũng hay thế này phải không? Ta nói cho nàng nghe, ánh mắt của ta hoàn toàn tốt hơn so với Tiêu Thiên Lân! Lúc nàng vừa đến biểu diễn ở Phi Vân Bảo, hắn ta ngay cả xem cũng lười, nhưng ta thì khác, ta rất coi trọng nàng!”.
“Vậy thì sao?” Nàng tức giận thở hổn hển phản kích.
Rất nhiều nam nhân đều đến xem nàng biểu diễn sớm hơn Tiêu Thiên Lân, bằng vẻ thùy mị hơn người của nàng, tới chỗ nào chẳng câu một đống nam nhân đến.
“Nam nhân nàng nên hiến thân lần đầu tiên phải là ta mới đúng! Mặc dù ta không biết… cuối cùng lại cho tên kia ăn lời. Chỉ là, nam nhân đầu tiên của nàng không phải là Tiêu Thiên Lân đó chứ?” Nhìn gương mặt tuyệt mỹ của Nguyên Mị, hắn hài lòng kể kế hoạch lúc trước ra, vẻ mặt vô cùng bỉ ổi.
“Kinh tởm! Thì ra ngươi chính là người hạ mị dược!” Nguyên Mị tức đến mức muốn điên, nàng vươn tay, muốn đánh Đinh Hùng như không thành công.
“Đương nhiên là ta, chỉ tiếc ngày đó không bắt được nàng, nhưng lần này…”
Lời của Đinh Hùng còn chưa dứt, câu nói sững lại, bên trong phòng truyền đến một tiếng va chạm rất lớn, cả người hắn như diều đứt dây, bị ném bay đến một góc trong phòng.
Mặc dù tầm mắt mơ hồ, nhưng Nguyên Mị vẫn bị tiếng vang khổng lồ làm cho giật mình. Chẳng lẽ còn có người khác trong phòng?
Nguyên Mị chống đỡ cơ thể mềm nhũn quay đầu, muốn nhìn xem rốt cuộc là ai đánh bay Đinh Hùng.
“Ư! Tiêu Thiên Lân…” Đinh Hùng phun máu tươi, hắn ngẩng đầu lên, không cam lòng nhìn người trước mặt.
“Phải! Chính là ta.” Nam nhân vốn bất tỉnh nằm trên giường, chẳng biết đã tỉnh lại bao giờ, hơn nữa còn đang rất khỏe mạnh đứng bên giường.
Hắn chẳng những không bị thương, mà ý thức còn rất rõ ràng, nghe hết được đối thoại của hai người.