Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 03:05 22/12/2015
Lượt xem: 1341949
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1949 lượt.
ến lò sưởi, chăn cũng chỉ có một cái hơi mỏng. Những người sống trong cung này, có nhiều người không thể qua được ngày giá rét.
Ân Trục Ly nhìn người đằng xa, tự nhiên lại muốn đi xem xung quanh. Cung này cũng không có nhiều người, sau khi Thẩm Vãn Yến thay đổi triều đại thì trước khi chiêu tần phi đã giết hết cung nhân, không để lại một ai. Đại Huỳnh loạn trong giặc ngoài, ông ta cũng không sa vào hưởng lạc, vì vậy không có nhiều thê thiếp. Mấy tần phi ở đây đều là của Thẩm Đình Diêu.
Ân Trục Ly từ từ hỏi thăm mọi người. Những người con gái dù đến đây chưa lâu cũng đều đã tiều tụy, mơ hồ còn có thể thấy chút nhan sắc xưa cũ. Cũng có người nhận ra nàng, chỉ hận không thể lăng trì nàng ngay lập tức. Nàng đương nhiên cũng chẳng ngại gì mấy người đàn bà, đi qua từng phòng một, cuối cùng cũng tìm được một chút sách vở.
Thời gian đã lâu, có nhiều quyển đã ố vàng. Nàng không ngại, cũng lấy ra quyển sổ mang theo người, tìm một trang nào đó rồi xé hết… Sưởi ấm đã rồi tính, chết vì lạnh giờ!
Sắp qua giờ Mùi, bụng nàng bắt đầu kêu đói, cũng thấy một thái giám rề rề mang hộp cơm đến. Mấy người trong cung đều vội vàng đứng lên; Ân Trục Ly ngại chen chúc, tụt lại phía sau. Lúc nàng đi lên thì chỉ thấy một bát cháo trắng. Nói là cháo đã là tốt lắm rồi, đây đúng ra là một bát nước với lèo tèo vài hạt gạo đã nguội ngắt.
Vốn là cũng có một đĩa dưa muối nhưng vì nàng ăn cuối cùng nên dưa cũng chẳng còn. Ân Trục Ly cầm bát cháo, ngó ngó nghiêng nghiêng, tiểu thái giám mất kiên nhẫn: “Nhìn cái gì mà nhìn, ăn thì ăn đi!”
Hắn xoay người định đi. Ân Trục Ly vốn là người nhanh chóng thích ứng với hoàn cảnh, lập tức cười ha hả ngăn hắn lại: “Công công bình tĩnh.” Nàng đưa vòng tay của mình qua. Thái giám kia thấy đồ tốt thì sắc mặt dịu lại: “Chuyện gì?”
Ân Trục Ly vẫn cười haha: “Không biết đại danh của công công là gì?”
Thái giám hừ lạnh: “Không dám nhận. Dù ngài bị biếm tới cung Lục Bình thì vẫn là Hoàng hậu trên danh nghĩa. Nô tài là Chu Hàm Lộc.”
Ân Trục Ly gật đầu: “Tên rất hay. Chu công công, hiện giờ ta như thế nào ngài cũng biết. Chủ tử trong cung gặp nạn, rơi xuống còn không bằng cả cung nhân.” Chu Hàm Lộc vốn bất bình chuyện đồng nghiệp bất đồng mệnh, giờ thấy quý nhân gặp nạn thì không thể không sung sướng, tranh thủ bỏ đá xuống giếng. Giờ lại thấy nàng thành khẩn, nói chung cũng cảm thấy thương hại: “Có chuyện thì nói mau, không có việc gì thì nô tài không rảnh ở đây đợi.”
Ân Trục Ly vỗ vai hắn cười, khua vòng tay nhoằng cái trước mặt hắn: “Chu công công, ngài làm việc cho hoàng gia, đơn giản cũng là vì…vật bằng vàng trắng này. Nói về giàu có, Đại Huỳnh này, ai giàu có nhất?”
Chu Hàm Lộc chợt nhớ ra: người này dù không còn hậu vị nữa thì vẫn là Đại đương gia của thành Phú Quý. Nghĩ được như thế, hắn thay đổi thái độ ngay lập tức: “Nương nương, ngài có chuyện gì sai phái tiểu nhân?”
Ân Trục Ly đưa vòng tay cho hắn, cười cười: “Chu công công, giờ lục soát bạc trên người Ân mỗ cũng không được mấy lượng, có điều vạn lượng bạc với Ân gia mà nói thì chỉ như cái móng tay. Đương nhiên chuyện này cũng chưa vội nói, công công à, tại hạ là người không thịt không vui, chén cháo này, người xem…”
Chu Hàm Lộc xem xét vòng tay – Ân Trục Ly vẫn đang đeo trên cổ tay, không tiện nhìn. Hắn vui vẻ ra mặt, lập tức nói: “Nô tài lập tức tìm cái gì để Hoàng hậu cho vào mồm.”
Thấy hắn chạy xa rồi, Ân Trục Ly so vai rồi quay về phòng. Đi chưa được mấy bước nàng nghe tiếng người gọi mình: “Ân Đại đương gia! Ân Đại đương gia!”
Ân Trục Ly quay đầu thấy một người con trai, nhìn chỉ khoảng 13 14 tuổi, vô cùng xinh xắn. Nàng thấy hơi tò mò. Đứa bé kia lại dựa vào tường, liên tục phất tay với nàng. Nàng định qua thì đứa bé vươn tay, đưa cho hai gói giấy dầu: “Đại đương gia, cho ngươi.”
Ân Trục Ly cầm thì thấy một gói là thịt bò băm nhỏ nấu chín, gói còn lại là mứt trái cây khô. Nàng cực kỳ nghi ngờ, không biết ăn được không? Nàng ngẩng đầu thì thấy đứa bé kia cười vô cùng ngây thơ: “Ngài đừng nghĩ, ngài không biết ta.”
Ân Trục Ly chợt thấy hứng thú: “Vậy sao lại tặng ta?”
Ánh mắt đứa bé chợt trở nên vô cùng lạnh lẽo: “Ngài có nhớ năm kia, ngài và Phỉ đại chưởng quỹ ở Hà Nam đánh nhau vì chuyện giá lương thực không?
Ân Trục Ly suy nghĩ cẩn thận, cuối cùng cười lắc đầu. Phỉ Quan Sơn không phải đồ bỏ đi, tranh thủ tích trữ đẩy giá lương thực vào dịp thiên tai. Còn tổ huấn của Ân gia lại bảo rằng vào năm có thiên tai, thức ăn món quý của lạ đều có thể nâng giá nhưng củi dạo dầu muối không được phép tăng mạnh; nhỡ trời rét lạnh: có thể tăng giá tơ lụa nhưng không được đay sợi than củi; nhỡ là bệnh dịch: nhân sâm sừng hươu có thể tăng nhưng thuốc thang thì phải giảm giá. Nói chung là có thể kiếm tiền từ người giàu có nhưng không được phép chơi đùa với đời sống của dân nghèo.
Tổ tông của Ân gia nói rằng nếu con làm tốt hai điều này, con có thể tung hoành trên thương trường.
Có điều chuyện năm kia thì Ân Trục Ly không nhớ được. Mấy năm nay làm chuyện chọc pháp bao nhiêu lần, Ân gia bất hòa với Phỉ g